Bác sỹ Lê Thị Kim Dung, trưởng khoa Sản − Trung tâm Y tế Lao động Hà Nội, khẳng định, hành vi chụp ảnh khỏa thân trên đường phố của cô gái trẻ là biểu hiện của căn bệnh rối loạn tâm thần. Bà Dung phân tích, dấu hiệu của rối loạn tâm thần biểu hiện ngay ở Cảm Âm Cô Gái Sài Gòn Đi Tải Đạn Chim kêu, chim kêu ven rừng suối gọi Re Re Re Re ReDo la ReFa la Ta lên đường nặng trĩu hai vai Re Do la Do ReFa ReDo Re Hoa mai vàng chen lá ngụy trang Re Do la Re MiRe Do Re Sương đêm, sương đêm ướt đầm nón vải si si si si sila fa Re laRe Chị gái xinh đẹp sài gòn cần tuyển em trai đẹp trai, gym ,cao to, mạnh khỏe để qhtd cho thỏa mãn: Tìm bạn gái - Nam tìm nữ: 88: 1 Tháng hai 2014: Mình là trai thẳng muốn tìm cảm giác lạ: Tìm bạn gái - Nam tìm nữ: 0: Hôm nay lúc 2:06 AM Chị em mình đi tải [Am] đạn. Để [D] các anh đi [Am] diệt thù. ĐK 1: Quả pháo [C] ơi trên đường xa đi có [Am ] mỏi. Suốt đêm [D] ngày có đói hay [Am] chăng. Đường dài sức nặng càng [C] tăng. Cùng [Em] ta mang nặng tình. Chiến đấu khó khăn chẳng [Am] rời. Chị em [Em] ơi, mỗi Hà Nội tìm chị em gái cô đơn: Tìm bạn gái - Nam tìm nữ: 3: 1 Tháng chín 2022: Tìm bạn nữ.hoặc chị gái: Tìm bạn gái - Nam tìm nữ: 0: 1 Tháng chín 2022: Tìm chị gái: Tìm bạn gái - Nam tìm nữ: 0: 31 Tháng tám 2022: Mình là nam muốn tìm chị gái hay e gái, les call chat kính zalo 0932076610 6N8k7. Trang chủAnimeThịnh hànhMục lụcTrực tiếpĐăng nhập để xem nội dung liên Lượt xem05/08/2022Không được đăng tải lại nội dung khi chưa có sự cho phép của nhà sáng tạoĐề xuất cho bạnTất cảAnime314503408757024404038506138438413523429255517521538447443342Bình luận 22Nổi bật nhấtGần đâyLast clip...yosuga no sora...and plss dont watch it you'll ruin youre life😊Xem bản dịch5Trả lờiBáo cáo bình luậnANIME TITLE PROVIDER A BiliBili account titled AnimeProvider provides unidentified anime titles and information. [ First ] Title Gochuumon wa Usagi Desu ka? Alternative Title Is the Order a Rabbit? Type TV Episodes 12 Status Finished Airing Aired Apr 10, 2014 to Jun 26, 2014 Premiered Spring 2014 Genre Comedy Themes CGDCT, Iyashikei, Workplace Duration 23 min. per ep. Rating PG-13 - Teens 13 or older [ Second ] Title GJ-bu Alternative Title GJ Club Type TV Episodes 12 Status Finished Airing Aired Jan 10, 2013 to Mar 28, 2013 Premiered Winter 2013 Genres Comedy, Slice of Life Theme School Duration 23 min. per ep. Rating PG-13 - Teens 13 or older [ Third ] Title Choujigen Game Neptune The Animation Alternative Title Hyperdimension Neptunia Type TV Episodes 12 Status Finished Airing Aired Jul 12, 2013 to Sep 27, 2013 Premiered Summer 2013 Genres Action, Comedy, Fantasy, Sci-Fi, Supernatural Theme Parody Duration 24 min. per ep. Rating PG-13 - Teens 13 or older AnimeProviderXem bản dịch4Trả lờiBáo cáo bình luậnXem bản dịch3Trả lờiBáo cáo bình luậnMe Did that object talk but sound like creepy old man Xem bản dịchMay I know what's the title of your soundtrack? In the first 17 seconds? Onegai🥲Xem bản dịchKhông có gì nữa Trang chủ Tin tức Sự cởi mở của con gái Sài Gòn dễ khiến các chàng trai nơi khác nghĩ rằng họ đơn giản, và khá...dễ. Tuy nhiên, con gái nơi này lại là những người đẹp dễ thương nhưng thương không hề dễ! Người ta vẫn thường hay có sự so sánh giữa con gái Hà Nội và con gái Sài Gòn. Vì sao? Là vì con gái cả hai thành phố lớn này đều xinh đẹp, đều duyên dáng và có cái “sang” của những cô gái thành thị, nhưng lại có những nét rất đặc trưng, rất riêng, không lẫn đi đâu được. Sài Gòn là ”miền đất hứa”, dân cư nhiều nơi đổ về nơi này làm ăn, sinh sống. Bởi vậy, vẻ đẹp của các giai nhân trên đất Sài Gòn là nét đẹp tổng hòa của nhiều vùng miền tạo thành, nhưng vẫn có những nét riêng độc đáo. Con gái Sài Gòn không đẹp kiểu dịu dàng, kín đáo như con gái Hà Nội, mà lại đẹp kiểu cá tính và vô cùng phóng khoáng. Sài Gòn từ xưa đã là thành phố được mệnh danh là “hòn ngọc Viễn Đông” vì sự đông đúc, nhộn nhịp và phát triển. Được tiếp cận với nhiều luồng thông tin hiện đại, con gái nơi đây cũng có tư tưởng thoáng hơn rất nhiều. Nhiều người cho rằng con gái Sài Thành đẹp là bởi sự tỏa sáng rạng rỡ bắt nguồn từ nội tại bên trong. Khi mà con gái Việt Nam phần lớn vẫn còn e dè bởi quan niệm Á Đông về phụ nữ, thì nữ giới ở Sài Gòn đã vô cùng tự tin, rất thích thử nghiệm những điều mới mẻ. Các nàng cực kỳ phong cách trên những chiếc xe Vespa Vào những năm 80 – 90 của thế kỷ trước, người ta đã thấy các cô gái Sài Gòn với vẻ ngoài đầy sức sống ngồi trên những chiếc Vespa hay Velo Solex trên đường như một hình ảnh quen thuộc. Còn cánh đàn ông thì chỉ biết mê mẩn ngoái nhìn theo bởi sức hút từ những “cô Ba Sài Gòn” là không hề nhỏ. Những cô gái Sài Gòn cũng tiêu tiền hết sức phóng khoáng, thích những thứ xa hoa và không mấy khi tiết kiệm. Bởi các cô có quan niệm rất hiện đại chúng ta chỉ sống có một cuộc đời, làm gì khiến mình vui là được. Vậy nên các nàng không tiếc tiền “phóng tay” để mua lấy niềm vui cho bản thân. Bởi thế, sáng sáng, người ta vẫn thấy các cô đầu tắt mặt tối đi làm. Đến tối, vẫn là những cô gái chăm chỉ, tảo tần ấy, người ta lại thấy các nàng thay những bộ cánh thời thượng vi vụ dạo phố, mua sắm, hoặc làm tóc, làm móng… Khoảng những năm 60, khi cuộc sống còn khó khăn, nhiều người coi những cô gái Sài Gòn là “dân chơi thứ thiệt” bởi các cô vẫn giữ cho bản thân những thú vui hưởng thụ, giải trí đi trước thời đại. Thích chơi, biết hưởng thụ nhưng phụ nữ Sài Thành cũng vô cùng thích làm ăn kiếm tiền chứ không hề chây lười. Khi làm thì làm hết sức, khi chơi cũng chơi “tới bến” chính là một nét đặc trưng của con gái Sài Gòn nói riêng và người miền Nam nói chung. Tư tưởng phóng khoáng và luôn thích những trải nghiệm mới mẻ nên con gái Sài Gòn cực “nhạy” với những xu hướng thời trang hiện đại. Còn nhớ những chiếc jupe hay mini jupe khiến phụ nữ cả thế giới phát cuồng vào giữa những năm 60, thời điểm đó, các cô nàng sành điệu ở Sài Gòn đã ngay lập tức bắt kịp xu hướng. Thế nhưng không hề bắt chước, chạy đua theo mốt một cách rập khuôn, những người đẹp Sài Gòn luôn tạo nên cá tính riêng trên mỗi bộ trang phục khoác lên mình mỗi khi dạo phố. Dù với trang phục nào, con gái Sài Thành luôn giữ được vẻ thanh lịch Kể cả khi đó là tà áo dài truyền thống thì các nàng vẫn ưa thích sự “tân thời”, phá cách. Theo những lời kể lại, thì dù có vận áo dài hay đồ tây, phụ nữ Sài Gòn cũng đi lại rất nhanh nhẹn, chân bước dài, tay vung nhẹ nhàng, vừa phải. Dáng đi rất nhanh nhưng vẫn giữ được sự thanh thoát, uyển chuyển. Chính vì thế, dù là áo dài truyền thống hay váy đầm Tây phương thì các thiếu nữ Sài Thành vẫn vô cùng đài các, quyến rũ nhưng không kém phần thanh lịch trong cuộc sống đời thường. Sự cởi mở của con gái Sài Gòn dễ khiến các chàng trai nơi khác nghĩ rằng họ đơn giản, dễ dãi. Nhưng con gái nơi này tuy dễ thương nhưng thương không hề dễ! Họ có thể rất vô tư, tự nhiên với tất cả mọi người nhưng không hề suồng sã, vô duyên. Họ cũng dễ nói chuyện, dễ làm quen nhưng cũng không dễ làm thân. Bởi thế họ không hề dễ bị tán đổ như nhiều anh chàng “tưởng bở”. Con gái Sài Gòn hiện đại cũng thừa hưởng những nét cá tính, tự tin Nói đến những giai nhân Sài Gòn không thể không kể tới "cô Ba Trà" Trần Ngọc Trà – người đẹp được mệnh danh là một trong “tứ đại mỹ nhân Sài Gòn” những năm đầu thế kỷ 20. Nhan sắc của bà đã "đốn gục" trái tim không biết bao nhiêu bậc công tử, quan quyền, văn nhân lục tỉnh ở mảnh đất này. Vẻ đẹp của "cô Ba Sài Gòn" được một họa sĩ mô tả “Ngọc Trà là một thiếu nữ đẹp tuyệt trần, đài các như một bà hoàng...” Hay như cánh báo chí hết lời tung hô "Cô ấy đẹp lắm, đẹp đổ quán xiêu đình, đài các như một bà hoàng, quần áo lụa cùng màu, có quàng khăn voan mỏng, ngồi trên xe mui trần lượn trên đường phố Sài Gòn". Nhiều người vẫn còn đồn rằng, nhan sắc của người đẹp đã trở thành niềm mơ ước của những người Sài Gòn một thời. Năm Ngọc Trà 14 tuổi, bà đã khiến nhiều người si mê bởi đôi mắt to đen, làn da mịn màng dù cuộc sống rất vất vả. "Cô Ba Trà" hay còn gọi là "Cô Ba Sài Gòn" là một trong những giai nhân nức tiếng của Sài Thành Bà Trần Ngọc Trà sinh năm 1906, tuổi thơ của bà có nhiều cay đắng với những trận đòn roi không ngớt của mẹ. Nhiều người cho chính những bi thương từ thuở ấu thơ đã góp phần hình thành nên tính cách của người đẹp đất Nam Kỳ sau này coi đời lạnh như băng. Xinh đẹp hiếm có lại thông minh và am hiểu tâm lý đàn ông nên lớn lên, bao quanh bà Trần Ngọc Trà lúc nào cũng có vô số người “xin chết”. Họ sẵn sàng tranh nhau vung tiền qua cửa sổ để "bao" người đẹp. Chính vì thế, bà đã trải qua không biết bao nhiêu mối tình mà bản thân cũng không nhớ hết. Sau vài lần kết hôn và đều tan vỡ, giai nhân Trần Ngọc Trà quyết định chỉ yêu chơi cho đỡ buồn chứ nhất quyết không lấy ai. Cuối cùng, bà qua đời trong nghèo khổ và cô đơn một mình ở gầm cầu thang của một chung cư tại Sài Gòn, với tài sản chỉ là một chiếc ghế da do bố bà để lại từ xưa. Đọc thêm các bài viết về những "Miền gái đẹp" nổi tiếng nhất Việt Nam Nơi con gái thoải mái khoe ngực trần đẹp hoang dã hút hồn đàn ông Sông nước miền Tây Nơi con gái đẹp là niềm tự hào của cha mẹ Ngôi làng mỹ nữ khiến từ đại gia đến Việt kiều cũng phải đổ xô về chọn vợ Bí ẩn dòng suối khiến con gái Thanh Hóa xuống "tắm tiên" là có làn da trắng nõn Cha mẹ của những cô gái miền Tây hết mực cưng chiều con gái. Họ dạy con biết cách gìn giữ nhan sắc và làm sao để ngoại hình trời ban ấy được tỏa sáng... Tin liên quan Tin bài cùng chủ đề Phụ nữ đó đây Thủy Top, Huyền Chip, Michelle Phan, Christine Hà - Những cái tên một thời làm mưa làm gió MXH Michelle Phan, Thủy Top, Huyền Chip, Christine Hà,... đều là những cái tên nổi đình đám vào những năm đầu thập niên trước. Nhưng dần dần, họ đều ít xuất hiện trên các phương tiện truyền... “Cô Sâm ắc quy”-người phụ nữ Hà Thành đặc biệt cả đời chưa một lần tô son, đánh phấn Phụ nữ Tunisia Đổ xô đi vá màng trinh vì sợ không lấy được chồng, hơn 9 triệu một lần Quý cô nhà giàu Trung Quốc chi USD chỉ để học cách ăn chuối sao cho thanh lịch Kỳ quặc tục lệ đuổi phụ nữ ra khỏi nhà khi “đến tháng” ở Nepal Chuyện ngược đời về phụ nữ Mông Cổ Không lấy nổi chồng chỉ vì quá đẹp và thông minh Tin hay đừng bỏ lỡ Loài chim cảnh siêu lạ, biết giữ nhà thay chó khiến dân tình tò mò, người dân nuôi bán 1-1,5 triệu đồng mỗi con Đêm khuya vợ vẫn chưa về, chồng ra tận đường đợi, nào ngờ chứng kiến "kẻ thứ ba" đè lên vợ mình Xuất hiện thiết bị tiết kiệm điện giúp giảm 40% tiền điện Người tiêu dùng ngã ngửa sau khi sử dụng, chuyên gia cảnh báo Con gái Mạnh Trường xuất hiện tại VTV, được khen "mỹ nhân thế hệ mới", 13 tuổi mặc đẹp không bị "ép chín" Nghề lạ ở Việt Nam Bỏ bằng cử nhân về quê trồng loại quả sai trĩu làm thành món đặc sản lạ, 8X thu 200 triệu/năm dễ... Ngành học sắp xuất hiện ở Việt Nam Lương "khủng", rất tiềm năng nhưng chưa được đào tạo rộng rãi Ca khúc Cô Gái Sài Gòn Đi Tải Đạn do ca sĩ Ái Xuân NSƯT thể hiện, thuộc thể loại Cách Mạng. Các bạn có thể nghe, download tải nhạc bài hát co gai sai gon di tai dan mp3, playlist/album, MV/Video co gai sai gon di tai dan miễn phí tại Lời bài hát Cô Gái Sài Gòn Đi Tải Đạn Nhạc sĩ Lư Nhất Vũ Lời đăng bởi hoangthaouyen Bài hát Cô Gái Sài Gòn Đi Tải Đạn - Ái Xuân Chim kêu, chim kêu ven rừng suối gọi Ta lên đường nặng trĩu hai vai Hoa mai vàng chen lá nguỵ trang Sương đêm, sương đêm ướt đầm nón vải Ta xuyên rừng theo giải phóng quân Từ ngày đô thị vùng lên chị em mình đi tải đạn Để các anh đi diệt thù Quả pháo ơi trên đường xa đi có mỏi Suốt đêm ngày có đói hay chăng Đường dài sức nặng càng tăng Cùng ta mang nặng tình Chiến đấu khó khăn chẳng rời Chị em ơi, mỗi trái đạn đây mang tấm lòng ta Cùng các anh góp lửa diệt thù Dù bom rơi dù bao bốt đồn Mong các anh yên lòng từng trái pháo tới tay anh Chị em ta cô gái thành đô đem lứa tuổi xuân Cùng hiến dâng quyết giải phóng quê mình Chị em ơi, niềm tin thắng lợi thôi thúc ta lên đường Kìa, hoả tuyến đang chờ ta Hôm qua, hôm qua chưa hề vác nặng Em chưa từng vượt suối qua bưng Em chưa từng giãi nắng *** mưa Hôm nay, hôm nay em là chiến sĩ Vai dạn dày vững vàng bước chân Lòng người đang độ mùa xuân Trào dâng niềm vui đánh Mỹ Dẫu hiểm nguy em không nề Quả pháo ơi sao mà yêu như đứa trẻ Suốt đêm ngày ta vác trên vai Đường về đô thị còn xa Ngày nay đi diệt thù cứu nước có ta có mình Một buổi chiều Sài Gòn không mưa, bầu trời trong cùng những đám mây xám xịt. Xe ngoài đường vẫn chạy bon bon. Cô nhìn dòng người qua lại với mớ hỗn độn trong lòng. Hôm nay cô không vui, cô cảm thấy ngột ngạt đến khó thở. “ – Anh! Hôm nay em buồn ☹ Lý do em? Tâm trạng em không tốt, em bị tụt mood. Em cảm thấy mệt mỏi với công việc. Em thấy nhớ nhà ☹. Hi. Cố lên em. Với 1 ngày tâm trạng không tốt, em muốn gặp anh thì như thế nào? Khi nào rảnh thì gặp. Hôm nay anh đi làm về cảm thấy đuối quá. …” Cô ấy im lặng, không biết phải tiếp tục cuộc trò chuyện ấy như thế nào? Là do cô không hiểu chuyện, không biết rằng anh đang mệt mỏi hay là do anh không muốn quan tâm cô. Cô ấy bắt đầu khóc với mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu. Nếu trong một mối quan hệ, chúng ta cảm thấy cô đơn, cảm thấy tủi thân, cảm thấy lúc nào cũng một mình. Trải qua mọi thứ tồi tệ và không biết sang sẻ cùng ai. Thì liệu rằng mối quan hệ đó có cần thiết xuất hiện trong cuộc sống của cô? Sài Gòn đông người, tấp nập nhưng không có một người để cô tâm sự, chia sẻ. Ngay bản thân cô cũng không hiểu vì sao mình còn ở nơi đây? Có phải đây là cái giá cô phải trả khi lựa chọn một mình bon chen nơi đất khách quê người. Nhưng giờ cô cảm thấy hối hận. Sài Gòn đông đúc lắm, Sài Gòn nhộn nhịp lắm. Nhưng Sài Gòn không dành cho cô. Cô nhớ những món ăn mẹ nấu, nhớ tiếng mẹ cằn nhằn, nhớ nụ cười của ba mỗi khi đi làm về, nhớ đàn cháu thơ chạy theo bám đuổi Dì út nhỏ. Ở Sài Gòn cô không cảm nhận được những điều đó, ở đây mọi người chỉ biết quan tâm bản thân mình, không phải cô đánh đồng hết tất cả. Chỉ là, ở đây cô không cảm nhận được sự ấm áp từ những người xung quanh, ngay cả với người mà cô yêu. Dần dần cô cảm thấy mình bơ vơ và lạc lõng giữa lòng thành phố hoa lệ này. Có lẽ, không chỉ có cô cảm thấy cô đơn mà ngoài kia cũng có nhiều người cảm thấy như vậy. Ai ai cũng bận rộn với công việc mưu sinh nơi đất khách quê người. Bạn cũng có thể dễ dàng bắt gặp hình ảnh mọi người chen nhau giờ tan tầm, bon chen với nhau từng chút một để về tới nhà cầm lấy chiếc điện với suy nghĩ làm gì cho đỡ chán. Người ta thường bảo rằng “Cô đơn mới có thể trưởng thành”, ai rồi cũng phải trải qua những lúc cô đơn thế này. Họ cũng như cô, nếu không cô đơn ngay tại Sài Gòn cô độc này thì cũng sẽ cô đơn tại một nơi nào đó trên đất nước này hoặc là một nơi nào đó mà cô đặt chân đến. Chỉ là cô thấy không can tâm, nơi này đông đúc đến vậy, ồn ào đến vậy nhưng không một ai nghe thấy lời “CẦU CỨU” của cô sao? Nếu chúng ta, bỏ thời gian ra một chút cùng nhau tâm sự, than vãn về cuộc đời, không cần những điều lớn lao chỉ cần chúng ta cùng ngồi lại, có người nói, có người nghe. Chắc hẳn cuộc sống này sẽ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. Hơn 6 năm sống ở đây, những gì trải qua đã một phần nào đó làm cho cảm xúc của cô bị chai lì. Dường như, không có điều gì có thể khiến cô thể hiện nét buồn bã trước mặt một ai đó. Nhưng trái ngược hoàn toàn khi về đến phòng trọ, chỉ cần một tác động nhỏ cũng làm cô bật khóc. Bề ngoài là một cô nàng cứng rắn nhưng ẩn sâu bên trong vẫn là cô gái nhỏ cần sự chở che, bao bọc. Nhưng vì cuộc sống mưu sinh nên dần dần cô mang vẻ ngoài đầy gai góc. Khép lại với những suy nghĩ ngổn ngang, cô quyết định dắt xe chạy ra đường. Có lẽ, điều duy nhất cô thích ở nơi này là những lúc buồn, những lúc cô đơn, cô có thể chạy vòng vòng ngoài đường với những dòng xe tấp nập, không cần xác định phương hướng mình sẽ đi đâu về đâu. Việc của cô chỉ cần chạy qua những con phố, len lỏi vào những con hẻm. Khi cảm thấy tinh thần tốt hơn thì có thể ghé vào một quán cà phê nào đó và suy nghĩ về cuộc sống của mình. Không biết từ bao giờ, tôi đã quen với điều đó, quen cuộc sống một mình. Có lẽ cảm giác bản thân tự lực, tự lấy lý trí lấn át cảm xúc đã dần trở thành một thói quen của cô. Và mọi sự tĩnh lặng giúp cô suy nghĩ kỹ hơn, dễ chịu hơn. Cô nghĩ vậy. Sài Gòn mùa này thật đẹp, thật hay ho. Lúc nắng, lúc mưa không cần biết ngoài kia bao người đang hít khói bụi, bao người đội mưa đi về. Chẳng cần suy nghĩ, chẳng cần quan tâm. Nhiều lúc cô cũng muốn như thời tiết Sài Gòn lúc này, vui thì cười, buồn thì khóc, có người ngồi nghe tâm sự đơn giản vậy thôi. Nhưng có lẽ, Sài Gòn đông người quá, mọi người ai đều dè chừng nhau khó lòng nào tin tưởng nhau. Cho nên tìm được một người để bày tỏ những cảm xúc thật khó, chưa kể đó là những cảm xúc tiêu cực. Sài Gòn không chỉ cô đơn về đêm, mà cả ngày hay đêm hay bất cứ lúc nào thì đối với cô Sài Gòn quá đỗi cô độc. Gặp chị lần đầu, ấn tượng với cái đầu trọc bóng được giấu lấp ló dưới vành nón vải rộng. Khách trên xe trung chuyển tuôn xuống được chị chia ra, phân phát hết cho mấy anh đồng nghiệp xe ôm. Ngoắc tôi bằng một ngón tay, chị nói, “em gái để chị chở…”.Chắc là cái nhìn tò mò của tôi làm gáy chị nhột, lúc xe lao đi, chị hỏi, “bộ thấy lạ lắm hả, chị cạo đầu đó, giận thằng chồng mê vợ bé, chị xuống tóc thề đoạn tuyệt”. Bất giác tôi nhìn lên bắp tay chị, sau lớp áo, không biết có xăm mấy chữ xanh lè, “hận kẻ bạc tình”?! Xe bắt đầu rẽ vào con hẻm nhỏ, chị nói, đi tắt cho đi xa thì có thể lấy nhiều tiền hơn, tôi suy luận và hơi ngạc nhiên. Khi đó, Sài Gòn đã không còn điều sửng sốt cho tôi nữa, những băng nhóm, những cuộc chơi, những sang trọng, hào nhoáng, hay cả khi nhìn thấy đụn rơm, mái tranh, bụi đưng, lác, lau lách, hay cái gàu sòng đặt gần khe nước. Những gì trên đời này có thì Sài Gòn có, tôi tin vậy. Nhưng chị, bắt đầu từ cái đầu trọc vì buồn thói đời thay đổi, lại gây một ngạc nhiên mới khi bảo, chị là người Sài Gòn. Bạn bè bám trụ mưu sinh trên mảnh đất này khiến tôi đôi lúc quên Sài Gòn đương nhiên phải có người… Sài có những con hẻm sâu hun hút, ngoằn ngoèo chi chít. Người xa lạ thấy mình bị kẹt trong đám bùng nhùng, và không biết mình đang ở trong mạch máu nào của những con đường có tên trong bản đồ thành phố. Chị thì thuộc lòng, vừa đi vừa kể chuyện chồng lén lấy tiền nhà đi nuôi nhân tình, mà xe cứ thản nhiên ngoặt trái, ngoặt phải, qua những khúc quanh ẹo cả ruột gan. Ánh sáng ở một con đường lớn nào đó òa vào mắt, nhưng chỉ được một lúc, chị lại đưa tôi vào một lối hẹp te, tối và chật đến nỗi đủ cho luồn vào đó chỉ một chiếc xe. Chút xíu sau, con hẻm lại phình to ra, ôm vào lòng nó một buổi chiều nắng xế. Những quán ăn kê ghế sát bên đường, khói từ các chảo chiên xào bốc lên ngùn ngụt. Vài đứa con gái mặc quần lưng trễ, mông dán mấy con bướm đen, ngồi sì sụp với tô bún nóng. Mấy gã bụng phệ chồm hổm vuốt ve những con gà nòi. Có người ngoẹo đầu ngủ say trên cái võng kê trước hiên. Vài đứa trẻ cố len con diều vượt qua cái khe hẹp của mái nhà và những chùm dây điện chằng chịt để cho diều chạm vào bầu trời. Bìm bìm trổ bông trên một tường rào. Chị ngoái đầu nhìn lại cái bờ tường tím ngắt, chép miệng, đẹp quá hen, chừng nào mua được nhà, chị cũng kiếm mấy cây có bông tím về lại chuỗi thêm vào cái xâu tôi đang cầm một hạt ngạc nhiên. Người Sài Gòn lại không có nhà. Giọng chị đanh và chói, như thể chị rít lên chứ không phải đang nói. Chứ làm sao dịu dàng được khi ông chồng lén bán nhà để cuốn tiền theo cô gái nào đó, trong lúc chị đang gặm ổ bánh mì, hay gói xôi bên chiếc xe cà tàng, dáo dác chờ khách ở một ngã tư đường. Dưới cơn nắng như buổi chiều nay hay một cơn mưa dầm tầm tã. Câu chuyện về sự thất vọng con người của chị chấm dứt khi hòa vào dòng xe cộ trên đường Minh Khai, sắp đến chỗ của tôi rồi. Lúc trả tiền lại ngạc nhiên, cũng không nghĩ là có thể gặp chị lần không nghĩ gần một năm sau khi gặp lại, ở cái ngã tư cũ, chị vẫn còn để mode đầu trọc. Chị nuôi hận bằng gì bằng gì mà dai dẳng vậy? Lần này thì không trọc bóng, tóc đã lún phún chút xíu dưới cái nón bảo hiểm. Chị giải thích, “ông chồng bị đụng xe, chị vái cho ổng sống, mới xuống tóc trả lễ”. Chị không nhớ tôi, làm sao nhớ hết hàng ngàn người khách mà chị chở ngày này qua ngày nọ. Câu chuyện của chị được kể lại, như một slideshow, phần hình ảnh cuốn qua những con hẻm chìm trong ánh chạng vạng nhập nhoạng. Nhưng chúng không chút nào hiu hắt, người ta vẫn đông đúc vẫn tràn trong các hẻm nhỏ. Buổi của những quán cơm bình dân mịt mù khói, của những sinh viên, công nhân bụng đói, của những bàn chân mỏi sau một ngày mưu sinh… Tôi biết tới một Sài Gòn khác, qua những con hẻm sống động này, qua người phụ nữ xuôi ngược vì chồng. Chị nói, nhờ cái hồi đi rình bắt ghen mà chị rành rẽ mấy cái ngõ ngách này. Tôi từng nghe chuyện này rồi, chỉ đang chờ đoạn cuối. Dù tôi đoán được, nó giống như mấy tuồng cải lương chiếu trên ti vi, như bài hát “Ru lại câu hò” mà ca sỹ Cẩm Ly ca văng vẳng trong mấy quán café, hết tiền, tàn tạ, anh chồng bội bạc ăn năn quay đầu về bến cũ.“Chắc tại chị rủa sả thằng chả quá chừng mới nông nỗi vậy, nằm bẹp một chỗ…”, chị chép miệng, giọng không chút nào hả hê, chua chát. Nghe man mác, ngậm ngùi, hối lỗi. Chị lại rẽ ngoặt vào con hẻm loang lổ bóng đêm, tôi hỏi, chị có đi hết tất cả các con hẻm trong thành phố này chưa? Chị cười, có cảm giác ở đằng trước chị trợn mắt, “trời, nói giỡn hoài, có đi hết đời cũng chưa chắc giáp…”. Rồi chị kết luận, “Chạy trên đường lớn nhiều khi buồn, thấy mình tội nghiệp lắm, cái gì cũng lớn, cũng giàu mà mình nhỏ xíu và nghèo. Sài Gòn mà không có hẻm hóc thì chán chết, người nghèo không biết chui vào đâu sống, chui vào đâu ăn cơm”.Sài Gòn không có những thân phận, những con người như chị thì cũng chán chết. Tôi nói thiệt. Ấn tượng, đôi khi không phải là tòa nhà cao nhất, rực rỡ nhất, sang trọng nhất Sài Gòn. Đen đúa, thấp nhỏ, ăn mặc tuềnh toàng, và đầu trọc bóng, ăn nói bạt mạng, có khi cũng văng tục chửi thề, chạy xe một tay len lỏi giữa những cái hẻm nghèo, bờ rào bìm bìm giăng, con diều căng qua khung trời hẹp… cũng đâu phải là nỗi nhớ nhỏ không biết giờ tóc đã qua vai?!Nguyễn Ngọc TưĐăng lại từ trang tư liệu của Trần Hữu Dũng trên Tôi lập trang này với mục đích, trước hết, cho tôi thu thập vào một nơi những bài của và về Nguyễn Ngọc Tư rải rác trên web, và sau đó chia sẻ với những bạn thích văn Nguyễn Ngọc Tư như tôi. Tuy nhiên, xin nhắc các bạn là Nguyễn Ngọc Tư, như mọi nhà văn khác, phải mưu sinh. Tôi hi vọng các bạn sẽ tiếp tục mua sách và báo đăng truyện của cô, và cổ động người khác mua. Hãy cùng mong Nguyễn Ngọc Tư có một đời sống an bình, thoải mái, để tiếp tục viết cho chúng ta. THDTìm đọc các tác phẩm của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư tại đây.

chị gái cô đơn sài gòn