Giới thiệu: Những cuộc tình của Tổng Giám Đốc Và Cô Thư Ký luôn là tâm điểm của mọi sự chú ý. Tác giả Đỗ Nhâm đã rất thành công khi tạo dựng tình huống rất độc đáo. Trong cơn say cô đã tự nguyện đến bên anh, anh không có một lý do nào để từ chốiThế rồi qua đêm đó cô không một lời biến mất khỏi cuộc đời của anh. Cô mười sáu tuổi, anh lại cưỡng chiếm cô giữa buổi tiệc đính hôn, qua một đêm liền bay đến nước Mỹ với chị gái. Cô mười tám tuổi, anh trở về nước, anh giam cầm, bức bách cô sinh con cho Motfim lồng tiếng và thuyết minh bộ phim "lap trinh vien dang yeu", phim hay được nhiều người yêu thích, bản đẹp Full HD. XEM PHIM Chuyện phim Lập Trình Viên Đáng Yêu bắt đầu từ chuyện tình đơn phương thầm kín của Lục Ly (Chúc Tự Đan thủ vai). Bị ông T giám đốc trừ lương do thường xuyên đi muộn, bà G đã tung tin ông T có quan hệ bất chính với cô V thư kí trên trang cá nhân, làm uy tín của ông giảm suốt nghiêm trọng. Hành vi của bà G phải chịu trách nhiệm pháp lí nào sau đây? - hồng trang Tổng Giám Đốc Và Cô Thư Ký. Tác giả: Đỗ Nhâm. Thể loại: Tiểu Thuyết. Số chương: 10 - chưa đầy đủ. Phí download: 2 gạo. Nhóm đọc/download: 0 / 1. Số lần đọc/download: 515 / 0. Cập nhật: 2017-09-25 05:38:56 +0700. Link download: ePub Mobi/PRC A4 A5 A6 - xem thông tin ebook. PhEK. Truyện Tổng Giám Đốc Và Cô Thư Ký của tác giả Đỗ Nhâm xoay quanh chuyện tình giữa một anh chàng tổng giám đốc và cô thư ký của mình. Trong một lần uống say, cô đã tự dâng hiến đời con gái của mình cho anh, anh cũng chẳng có lý do gì để từ chối cô. Nhưng sau đêm đó, cô đã biến mất không một lời từ biệt anh. Ba năm sau, cô đột ngột xuất hiện trước mắt anh, nhưng những ký ức về đêm đó cô dường như đã quên anh có thể làm gì cho cô nhớ đến đêm hôm đó? Ngay ngày đi phỏng vấn việc làm cô đã vô tình đụng độ một chàng trai nhưng không ngờ đó là cấp trên- người sẽ phỏng vấn cô. Cô nghĩ lần này rớt chắc,lại phải đi tìm một công ty khác nữa một tổng giám đốc của một tập đoàn lớn với vẻ ngoài kiêu ngạo, lạnh lùng nhưng ẩn sau trong đó là một ám ảnh ấu thơ khiến anh không bao giờ và cô khác nhau từ tính cách đến địa vị xã hội. Liệu hai người có dung hòa được với nhau trong công việc và cả trong cuộc sống hàng ngày khi anh ép buộc cô về sống với anh?♡Mời các bạn đón xem, thấy hay thì vote nhé và có góp ý gì các bạn cứ comment, mình sẽ tiếp thu ơn các bạn♡❤️❤️❤️❤️❤️ Truyện kể về anh chàng Tổng giám đốc Đường Húc Nghêu đẹp trai, anh tuấn, gia thế tốt, tương lai ngời sáng và cô nàng Hạ Hải Dụ đáng yêu dụ hoặc. Cuộc tình của hai người bắt đầu thực ngẫu nhiên, như một sự tình cờ đến bất ngờ và cũng không ai để ý, vô tình họ đã bước vào cuộc đời nhau từ lúc đầu tiên gặp mặt, cô say rượu ầm ĩ, la hét người có tiền đều không phải là thứ gì tốt cả! Kết quả cô sai lầm rồi, cái giá phải trả là bị anh ta cướp đi nụ hôn đầu, hơn nữa còn là hôn lưỡi a a a!Lần thứ hai gặp mặt, cô bị buộc thất nghiệp, mắng to ông chủ cũng là đại sắc lang, nguyền rủa tổng giám đốc khắp thiên hạ đều không “dậy” được. Cô sai thật rồi, hậu quả cuối cùng là anh ta trực tiếp kéo vào khách sạn a a a!Oan gia ngõ hẹp, lần thứ ba gặp lại, cô là tiểu thư kí mới đến, mà anh ta lại là tổng giám đốc, cấp trên của cô! Cô rưng rưng đầu hàng “Tôi sai rồi!” Anh ta cười nham hiểm “Đã muộn!” Phạm Y tức giận lườm anh ta. "Tôi chẳng hề muốn bị anh trêu chọc." Người đàn ông này không thấy mình đang rất đau lòng hay sao? Vào lúc người khác đau lòng mà đến chọc cười thì thật là thiếu đạo mình nhàm chán không có việc gì làm đi gây sự với người phụ nữ không biết cảm ơn này được chưa! Duy Dung nhún vai thầm nghĩ. Đang lúc Duy Dung cũng tức giận đáp lễ cô bằng cách trừng mắt thì anh phát hiện ra cô gái này vừa khóc vừa cười khóe hơi xao động gợi lên lúm đồng tiền nhỏ xinh càng khiến cô có vẻ cực kỳ đáng yêu."Nè, cô cười lên trông thật xinh." Anh cứ như phát hiện ra vùng đất hờ hững liếc nhìn anh, "Anh đang khen tôi hay đang chê cười tôi ? Đừng quên, mới vừa rồi anh mắng tôi giả quỷ dọa người đấy."Anh cười lưu manh. "Ai bảo khi nãy cô vùi đầu giữa hai chân chứ.""Tôi không muốn anh nhìn." Cô bực mình nói. A, có thể giũ sạch hết thật nhẹ nhõm à, cứ như cô là là người sai vậy."Hết cách thôi, vì nhìn chướng mắt." Vẫn câu nói cũ, anh chính là người phổ độ chúng sinh."Anh. . . ." Bị anh ta chọc giận đến hộc máu mất! Nhưng cô lại không biết tên của anh ta, không biết phải gào lên thế nào."Mộ Duy Dung." Anh xấu xa liếc nhìn cô, nói tên của mình. "Rất dễ nhớ, Duy của Tứ Duy Bát Đức, Dung của Trung Dung." Tứ duy Tức 4 cơ sở chính yếu lập quốc của Trung Quốc lễ, nghĩa, liêm, sỉ. Bát đức; tám đức hiếu, để, trung, tín, lễ, nghĩa; liêm; sỉ. Trung Dung một chủ trương của Nho giáo"Tôi không hỏi tên anh." Phạm Y tỏ vẻ khinh thường."Não ngắn không cần nhớ nhiều, có thể nhớ một cái tên mới có thể chứng minh cô không có chứng đãng trí của người già." Anh nhướng mày, cười rất xấu xa."Anh......Tôi không mắc chứng đãng trí của người già!" Phạm Y gào lên đến khàn giọng."Aizz, làm sao cô đã quên mất rồi, Mộ Duy Dung, nhớ chưa?" Anh không sợ người khác thấy phiền mà nhắc nhở tên mình lần nữa."Mộ Duy Dung, Anh không nói thì sẽ chết à?" Thật là khiến người khác cáu đến đau dạ dày!Nghe được cô gọi tên mình, anh chẳng những không so đo với giọng điệu ác liệt của cô, ngược lại còn cười rất vui vẻ. "Ha, cô rốt cuộc cũng nhớ rồi. Tôi không nói sai chứ, ba chữ này rất dễ nhớ."Chẳng phải nên cảm tạ ông đã đặt cho anh cái tên dễ nhớ như vậy sao? Lần sau trở về quê hương thì nhớ phải thắp cho ông nén nhang."Aiz, ngày nào anh cũng đều tưng tửng như thế này sao?" Nhìn anh cười rạng rỡ mà Phạm Y suýt nữa đần mặt ra nhìn."Dĩ nhiên. Ăn ngon, ngủ ngon, công việc tốt đẹp tuy có lúc hơi bận rộn chút, sinh hoạt tình dục mỹ mãn, quá dư t*ng trùng cũng có thể được giải phóng đúng lúc, không có gì không vui." Duy Dung học theo cô thõng tay xuống hai bên, đung đa đung trùng?! Giải phóng?! Trời ạ! Lời như thế mà anh cũng nói được, còn nói tự nhiên như vậy, có biết xấu hổ không?"Anh luôn thẳng thắn như vậy sao?" Nhìn chằm chằm vào anh cô lắc đầu, nở nụ cười hờ cười nói "Còn thẳng thắn hơn nữa cơ." Lúc mắng nhiếc cấp dưới không chỉ khó nghe mà còn rất châm chọc, nhưng ai bảo bọn họ đáng mắng như vậy chứ."Cô muốn nghe không?"Phạm Y lập tức lộ ra bộ mặt xin thứ cho kẻ bất tài. "Cảm ơn." Vừa lĩnh giáo rồi, không cần phải thêm một lần nữa."Tốt lắm, nhìn dáng dấp tâm tình của cô đã khá hơn chút rồi, tôi cũng nên đi thôi." Phủi bụi đất trên tay, Duy Dung đứng lên. Ngày nào cũng làm việc thiện thật là không dễ dàng, lần sau phải nhớ theo Đồng Tử Quân đòi cái huy hiệu mới được."Không, đừng đi." Cô đột nhiên kéo tay anh, nói rất bàn tay nhỏ bé của cô kéo tay mình, Duy Dung kinh ngạc, "Không phải cô đã bị mê hoặc bởi anh chàng siêu đẹp trai này rồi chứ?" Dưới áo lại thêm một người hâm mộ nữa, thật hại não quá! Nhưng vì đẹp trai mà, không còn cách nào khác."Anh đúng là giỏi tự sướng." Phạm Y khẽ phì cười."Không còn cách nào khác, giỏi giang thế này không tự sướng hơi phí." Anh cười khoa trương để ý tới nụ cười khoa đó, cô kéo tay anh, nói thật nhỏ "Tối nay theo tôi được không?""Theo cô?" Anh ngạc nhiên lớn tiếng hỏi. Cô ta đang mời mình trải qua một đêm tình lãng mạn tuyệt mỹ sao?"Có vấn đề gì sao?" Say rượu đầu óc có vẻ mông lung, không thể suy nghĩ tỉ mỉ ý nghĩa trong lời nói của anh."Đương nhiên là có vấn đề rồi!" Duy Dung nhìn cô, nhìn lại bàn tay nhỏ bé đang lôi kéo mình thì thở dài cảm nhiên nhận thấy mình đột ngột quá, Phạm Y cuống quít buông bàn tay đang kéo anh ra rồi vội vàng giấu sau lưng như che giấu tội phạm."Anh có hẹn rồi sao?" Cô chỉ muốn có người ở bên cạnh mình nhưng lại ngại quấy rầy Sở Tịnh, lúc này mới gắng gượng hỏi anh nhưng cô sẽ không làm người khác khó xử."Không có." Anh lắc đầu. "Không sợ tôi biến thành sói sao?"Cô rất đẹp, mái tóc ngắn rất xinh xắn, áo T-shirt màu trắng bó sát người, quần jean ôm sát khiến đường cong mỹ lệ của cô được lộ rõ làm người ta thấy mà máu muốn sôi trào."Tôi không phải cô bé quàng khăn đỏ." Mình đã đủ cô đơn lắm rồi, tối nay không muốn cô đơn tới nữa."Nhưng khi hormone nam tính được kích thích thì dục vọng rất khó khống chế." Hơn nữa với dáng vẻ xinh đẹp này thì muốn anh khống chế thú tính của đàn ông thì thật sự rất khó."Tôi tin anh sẽ làm được."Anh kêu rên. "Nè! Không phải cô cố ý độc hại tôi đấy chứ?" Mỹ sắc trước mặt, có thể nhìn mà không thể ăn thật khổ!Quả nhiên là không làm người tốt nổi. Cô không chỉ muốn thấy anh máu me be bét mà còn muốn thấy anh không thỏa mãn được dục vọng."Không muốn thì thôi vậy.” Thân thể lảo đảo đứng lên, cô xoay người định đi vào con hẻm dài phía phố Đài Bắc lớn như vậy, chắc cô không xui đến mức không tìm ra người tâm sự bóng lưng tiêu điều của cô, sự đồng cảm ít ỏi kia lại trào dâng. Anh thực sự không nhẫn tâm để mặc người phụ nữ động lòng người như cô ở ngoài đường. Aizz, làm người tốt đến cùng vậy."Nè, tôi đâu có nói không đồng ý đâu." Anh thốt lên lời phản phải chỉ đi theo cô thôi sao, chỉ cần cô không làm loạn anh không đến mức nổi thú tính, mất lý trí nuốt trọn con cừu nhỏ bình tĩnh nhìn anh mấy giây, mỉm cười hờ hững nói, "Cám ơn.""Lên xe đi." Duy Dung đưa tay đỡ sắp cơ thể chực ngã của cô hỏi, "Cô muốn đi đâu?" Anh đủ nhân từ cũng đủ hào phóng."Đâu cũng được." Miễn là không để cô một mình, đi đâu cũng vào ngực của anh, hơi thở ấm áp truyền đến, đó là cảm giác làm người khác an tâm, cảm giác thoải mái giống như được vùi trong ngực ba như quá trêu ghẹo "Không sợ tôi dẫn cô đi bán hả?" Cô xinh đẹp như vậy, cũng bán được khối tiền đấy."Không sợ." Không biết tại sao cô lại tin tưởng anh sẽ không làm cô thật đúng là biết nhìn người, biết anh không làm được chuyện xấu xa này, trái tim đột nhiên dâng lên một cảm giác kì lạ, thật không thoải Dung thở dài, không nói thêm nữa mà nhấn ga. Xe chạy nhanh trên phụ nữ này coi anh như mèo con vô hại, lại có thể ngủ thiếp đi trên xe Dung lắc đầu cười khẽ, một tay cô bế lên, đi vào phòng khách, đặt cô lên chiếc giường êm chuyện với cô dưới đèn đường mờ ảo lâu như vậy, đây là lần đầu tiên Duy Dung nhìn cô rõ ràng như rất đẹp, xinh đẹp động lòng người, nhưng cũng không phải phụ nữ trải qua nhiều tang thương trong tình trường, cũng không giống con gái phóng túng phản nghịch trốn nhà đi. Nhìn cách ăn mặc, chắc cô cũng ngoan ngoãn biết điểu. Không hiểu sao đã trễ thế này rồi mà cô lại đi dạo một mình trên đường, còn khóc đau lòng như thế!Lúc cô ngủ say điềm tĩnh hơn lúc tỉnh nhiều, ngoan ngoãn tựa như con thỏ nhỏ, làm cho người ta yêu thương vô hạn, nhưng lông mày vẫn nhíu chặt, không chịu buông lời dù đã ngủ là người như thế nào? Trong lòng cô cất giấu bao nhiêu đau khổ?Nhìn Phạm Y như thể câu đó này, Duy Dung dừng lại bước chân rời đi, ngồi xuống bên mép chăm chú vào gương mặt xinh đẹp của cô, lần đầu phát hiện ra bộ dáng ngủ của một cô gái cũng có thể kiều mỵ quyến rũ như thế, ngón tay bất giác nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của cô, dọc theo đường cong trên mặt cô xuống, cuối cùng đi tới môi cô. Cái miệng nhỏ đỏ mọng hơi vểnh này tựa như anh đào nhỏ, quyến rũ đến mức khiến người khác muốn nếm thử......."Ừ. . . ."Giống như đáp lại anh, cô khẽ rên một tiếng trong giấc mộng. Đôi môi đỏ mọng khẽ mím cũng mở ra, còn bất chợt đưa lưỡi ra liếm cánh môi khô khốc, bộ dáng cần hấp dẫn bao nhiều thì có bấy nhiêu."Này, cô đúng là dụ dỗ người khác phạm tội mà." Nuốt nước bọc ực một phát, Duy Dung nhỏ giọng lầu lửa tự thiêu, sai không ở anh, anh chỉ ấy là người vô tội bị dẫn dụ.......Ngay sau đó khẽ thở dài, cúi người chiếm hữu lấy môi cô, theo đôi môi hé mở của cô mà thuận lợi đưa lưỡi vào trong, nếm hương vị ngọt ngào nữ tính của cô, "Dậy đi." Anh khẽ gọi cô. "Nói cho tôi biết tên của em." Anh gấp rút muốn biết tên của cô."Y, Y......." Phạm Y lẩm bẩm theo bản năng, thân thể không tự chủ được mà nhích đến cạnh anh, muốn nhận lấy hơi ấm trên người cô tìm được một vị trí thoải mái nhất, còn thỏa mãn dẩu môi lên lộ ra lúm đồng tiền nhỏ mê chết người không cần đền mạng."Y Y!! Tên của em là Y Y?" Hỏi một người say rượu là một việc rất ngu xuẩn, nhưng mà anh vẫn muốn xác định."Đừng gọi nữa." Cứ gọi Y Y không ngừng, tựa như con ruồi quấy rầy giấc ngủ ngon của người khác, điều này làm cho Phạm Y nhíu mày lại, dứt khoát vươn tay choàng lên cổ anh dùng môi khóa chặt cái miệng của anh muốn trải qua tình một đêm với anh, lời mời của cô quá thẳng thắn cũng chẳng lạ gì, nhưng mà anh tuyệt không phản đối, nếu như sau đó cô không dây dưa gì với anh vậy thì khỏe hơn Y hồn nhiên không biết cử chỉ vô tâm của mình đã gợi lên dục vọng đàn ông của Duy Dung, anh khát vọng thân thể cô cứ như phát người nằm bên người cô, kéo cơ thể mềm mại vào trong ngực, đôi tay không kiềm chế được vuốt ve thăm dò cơ thể rượu cộng thêm vận động kịch liệt trên giường, khiến cho Phạm Y ngủ rất sáng ngày hôm sau Duy Dung có buổi lễ ký hợp đồng nên không kịp đợi cô tỉnh dậy, đành phải để lại một tờ giấy trên bàn trang điểm, căn dặn cô phải chờ anh quay lại, sau đó vội vã đến công thể phủ nhận người phụ nữ tên Y Y này đã khơi gợi hứng thú của anh, anh cũng không bài xích việc tiếp xúc với cô về sau, cũng bằng lòng chịu trách nhiệm cho cuộc triền miên đêm qua, cho cô một cảng tránh gió, lắng nghe những phiền não của cô, chịu trách nhiệm chăm sóc khi anh về đến nhà thì tất cả sự bằng lòng đó đều tan vỡ. Cô đã đi rồi, cũng không ở lại chờ anh trở lại như tờ giấy viết, càng không để lại bất kỳ thứ gì để anh tìm được ngạc sao? Rất kinh phụ nữ bình thường đều rất quan tâm đến lần đầu tiên của mình, anh cho rằng cô cũng không ngoại lệ. Nhưng anh đã nhầm, người phụ nữ tên Y Y đó hình như chẳng hề quan mát sao? Có một sao có thể tìm được cảm giác hòa hợp như thế cũng không dễ dàng, huống chi đêm qua lại tốt đẹp đến tưởng rằng còn sẽ có cơ gặp cô trên đường hoặc trong đám đông nào đó, cho nên mỗi khi về muộn anh đều theo bản năng lái xe đến con đường tiếc ba năm qua đi, trí nhớ dần phai nhạt, hai người cũng chỉ gặp nhau vẻn vẹn một lần đó vào cái đêm kia....... Tại một đồi núi tĩnh lặng, cảnh vật tiêu điều. Mảnh đất mà chỉ có khiến cho người khác đau đớn tan nát cõi xếp xong xuôi chuyện tang sự, dọn dẹp lại ngăn nắp tất cả di vật của bà nội, sau đó Tả Phạm Y đến từ biệt với bà nội, một lát nữa đây cô sẽ phải quá giang xe để quay về trường phần mộ vừa mới đắp, nước mắt của Phạm Y như thể vỡ đê dàn dụa tuôn đầy trên mặt, ào ào liên tục chảy xuống, dù cô có lau thế nào cũng không lau khô vã trở về, thế nhưng cô vẫn không kịp gặp mặt bà nội một lần cuối, không nghe được lời trăn trối sau cùng của bà, không thấy được đáy mắt đôn hậu và hiền lành của bà. Tiếc nuối này, nỗi đau này, không có lời lẽ nào có thể tả mấy năm trước, cô mất đi cha mẹ, nỗi đau đó còn chưa kịp nguôi ngoai mà nay lại phải đối mặt với nỗi đau mất thêm người thân cuối cùng nữa. Đau đớn này, cô biết sẻ chia cùng ai, biết giãi bày cùng ai đây?Không có, không có ai cả! Mất đi luôn người thân cuối cùng rồi, sau này cô chỉ là một người cô độc nhất cuộc đời này, không thể tiếp tục chia sẻ những vinh quang và niềm vui trong cuộc sống này với bà đầu tưởng rằng chỉ cần tốt nghiệp là có thể đón bà nội đến Đài Bắc sống cuộc đời mơ ước, nhưng giờ đây tất cả đã hóa thành mây khói. Bà nội không kịp đợi cô tốt nghiệp, không kịp đợi cô kiếm tiền để cùng cô sống những ngày an nhàn mà đã bỏ cô lại một mình mà ra Y rất hối hận, cũng rất đau lòng. Buổi tối sắp xếp lại di vật của bà nội, vừa nhìn tấm hình của bà thì cô liền bật khóc tức tửi và kêu gọi bà ơi’, nhưng đáp lại cô cũng chỉ là căn phòng hiu quạnh và tiếng khóc thảm thiết của chính mấy năm trước mất đi cha mẹ nhưng khi đó cô còn chưa kịp thấm thía sự lẻ loi trơ trọi thì trong cuộc sống của cô đã có thêm những lời nói dí dỏm yêu thương của bà nội. Sự hài hước của bà, sự dí dỏm của bà, sự kiên nhẫn lắng nghe của bà và sự hiền từ của bà......Những điều đó nó đã giúp cô nhanh chóng vượt qua nỗi đau, nhưng bây giờ làm sao đây? Bà nội đã mất rồi, còn ai có thể giúp cô vượt qua cơn đau này? Còn ai có thể chia sẻ với cô những niềm vui cùng nỗi buồn trong cuộc sống nữa?Cô cảm thấy thật cô đơn, thật bất lực, giữa trời đất rộng lớn này dường như cũng chỉ còn lại có một mình xưa vào mỗi kỳ được nghỉ hè, cô luôn tranh thủ đón chuyến tàu đêm vội vã về Đài Nam, cũng chỉ vì muốn được ở bên cạnh bà nội nhiều hơn, để nghe bà kể về những chuyện khi còn bé của mình, để được ăn những món ăn gia đình tự tay bà nấu. Dù rằng đó chỉ là một bát tương cà cũng có thể làm cho cô nhớ đến mùi vị đó khi lần sau lại từ Đài Bắc trở về quê......Nhưng kỳ nghỉ hè lần sau cô không còn có nhà để trở về nữa rồi, cũng không còn được ăn món tương cà do chính tay bà nấu nữa, không còn được nghe những câu chuyện lý thú về tuổi thơ mà cô có thể thuộc khẽ thở dài, Phạm Y quỳ xuống cúi đầu lạy 3 lạy trước bia mộ, dùng cách tự nhiên nhất, bình thường nhất nói cho bà nội biết hôm nay cô phải về trường rồi. Nhưng giọng nói nghẹn ngào, đôi môi run rẩy, chưa kịp lên tiếng mà nước mắt đã rơi xuống trước, khiến cô ngậm ngùi mãi không thể cất nên mặc cho những giọt lệ tung bay trong cơn gió nhẹ, óng ánh trên mặt đất như muốn nói lên tất cả tâm tình lưu luyến không đành lòng rời đi của cô. Cô lặp đi lặp lại lời nói dành cho bà nội mình Con rất yêu, rất yêu bà!Xốc ba lô dưới đất lên, thử ổn định dằn lại cảm xúc đang trào dâng lên mãnh liệt, âm thầm nói lời từ biệt với bà nội lần cuối cùng. Trong khoảnh khắc bất đắc dĩ quay đầu muốn rời đi, bỗng nhiên tâm trạng dường như bị sụp đổ khiến cô không thể chịu được lại một lần nữa gục xuống ở trước bia mộ của bà nội bật lên tiếng khóc nức này khóc, tiếng khóc của Phạm Y như đứt từng đoạn ruột, cô khóc đến khàn cả giọng. Khóc mãi đến khi những giọt nước mắt đã cạn khô, cô mới dứt khoát kiên quyết cất bước chân, lưu luyến không rời mà đi ra khỏi nghĩa biệt, bà nội thân yêu nhất của con! Từ nay về sau con sẽ tự chăm sóc mình thật tốt, ở trên Thiên Đường xin bà cũng hãy tự chăm sóc tốt cho mình. . . .Trong lòng Phạm Y lặng lẽ nói lời từ một bước chân, trái tim cũng theo đó như đang chảy xuống từng giọt không dám quay đầu lại, sợ một khi mình quay đầu lại sẽ không còn dũng khí để nhấc nổi bước chân mà rời đi cô chuẩn bị rời khỏi khỏi nghĩa trang, một cơn gió mát bất chợt từ trên núi thổi xuống, nhẹ nhàng phất ngang qua mặt cô. Nó dịu dàng giống như bàn tay bà nội. Nhẹ nhàng quá, dịu dàng quá, ấm áp quá.......Đại diện cho hơn một ngàn sinh viên nhận bằng tốt nghiệp từ hiệu trưởng, nói lời cảm tạ thay cho tất cả sinh viên đã tốt nghiệp. Giờ khắc này, Phạm Y là sự vinh quang, là niềm tự hào nhưng cô lại tiếc nuối vì trên chiếc ghế phụ huynh lại thiếu mất đi bà nội, người mà cô thương yêu khắc này, cô khát khao rằng bà nội vẫn còn ở đây, có thể chia sẻ với cô niềm vinh quang này. Tiếc rằng đó chỉ là tiếc nuối mà không thể nào hoàn thành. Nhìn Vi Vân và Sở Tịnh ngồi ở vị trí khách mời đại diện cho người thân của cô, lòng Phạm Y vô cùng cảm khi phát biểu cảm nghĩ xong, cô giơ cao tấm bằng tốt nghiệp nhận được từ hiệu trưởng, khom người cúi chào. Cô dâng tặng sự vinh quang này tới cho bà nội ở trên Thiên Đường, cũng chia sẻ phần vinh quang này với Sở Tịnh chị em tốt của mình và anh cả Vi Vân vị hôn phu của chị ấy. Nhưng cô không muốn người khác biết nội tâm của mình, cảm xúc ưu thương tột cùng của mình lúc một hơi thật sâu để giấu đi vẻ cô đơn trên mặt, cô lặng lẽ chôn giấu sự đau đớn đó xuống đáy lòng. Chị Sở Tịnh và anh cả Vi Vân tới là để chúc mừng mình tốt nghiệp, mình không nên để họ nhìn thấy sự đau khổ trong lòng của mình."Phạm Y, chúc mừng em." Cô vừa bước xuống bục, Sở Tịnh lập tức vui mừng tiến lên đón ôm chặt cô vào lần gặp đầu tiên gặp mặt, cô đã thấy thích cô bé Phạm Y nhỏ hơn mình năm tuổi này, hơn nữa còn luôn yêu thương coi Phạm Y như em gái ruột thịt thân rằng Phạm Y vừa mất người thân không lâu, nhưng hôm nay cô ấy tốt nghiệp, là chuyện vui nên ăn mừng cùng với mọi người. Vì vậy thân là chị em tốt của Phạm Y, nói gì cũng phải tới dự buổi lễ tốt nghiệp này. Thứ nhất, mượn dịp này để làm giảm bớt sự buồn phiền cho cô, hơn nữa chính là hi vọng có thể mời cô đến làm việc ở Cạnh Thiên’ công ty mới khai trương của Vi khi hoa phượng hoàng nở, khúc hát chia tay vừa cất lên, cũng chính là thời khắc tuyển nhân tài quan trọng của giới công ty. Mà Phạm Y xuất sắc như vậy, đương nhiên sẽ trở thành đối tượng được các công ty tranh nhau tuyển dụng. Thời gian trước nhà cô xảy ra chuyện lớn, Sở Tịnh ngại đề cập với cô ấy. Bây giờ cô cũng ra trường, phải tranh thủ kẻo mất nhân nên, hôm nay ngoài tham gia buổi lễ tốt nghiệp của Phạm Y ra, chuyện quan trọng nhất dĩ nhiên là lôi kéo em gái ngoan Phạm Y này dốc sức cho công ty của Vi Vân rồi."Cảm ơn chị Tịnh và anh cả Vi Vân rất nhiều." Len lén lau đi nước mắt, Phạm Y cố gắng tỏ ra mình đang vui vẻ."Em nói vậy quá khách sáo rồi. Em quên chị là ai hả?" Sở Tịnh làm bộ không vui cong môi lên."Là chị của em, người chị tốt nhất của em." Phạm Y ngượng ngùng đỏ mặt nói."Ừ, đúng rồi. Đã là chị em thì đừng nói những lời khách sáo ấy, nếu không chị Tịnh của em lại phồng má lên mất." Vi Vân trêu ghẹo chọc chọc bầu má của vợ mình, cười ha ha lắc đầu.“Anh trêu em!" Sở Tịnh không cam lòng bị giễu cợt, làm bộ tức giận đấm mạnh lên cánh tay Vi Vân."Ơ kìa, chị Tịnh, anh cả Vi Vân, hai người đừng nên gây gổ vì em mà." Thấy hai vợ chồng họ náo loạn, Phạm Y lo lắng chảy mồ hôi đầy đầu vội vàng khuyên can."Được, muốn bọn chị không gây gổ, trừ phi Phạm Y đồng ý với chị một chuyện." Sở Tịnh lè lưỡi với Vi Vân, xoay người nhân cơ hội bắt chẹt Phạm Y."Chuyện gì vậy? Chỉ cần là giúp được Phạm Y nhất định giúp." Ở trên thế giới này, cũng chỉ còn lại có Sở Tịnh thân thiết nhất với cô, huống chi khi còn bé được chị ấy giúp đỡ rất nhiều, bây giờ có cơ hội báo đáp sao cô có thể từ chối."Được, em nhất định giúp được." Sở Tịnh lôi cô sang một bên nói tiếp "Chị mong em có thể đến công ty của Vi Vân làm việc, giúp chị Tịnh của em theo dõi anh cả Vi Vân, tránh cho anh ấy sơ ý bị cô gái nào đó trong công ty cướp đi mất."Nghe vậy, Phạm Y suýt nữa không kiềm chế được mà bật cười ra tiếng. Tình yêu Vi Vân dành cho Sở Tịnh, ngay cả cô em gái này cũng có thể nhìn thấy từ ánh mắt anh. Sâu đậm như thế, nồng nàn như thế, nếu thật sự muốn cướp anh ấy đi, e chừng cũng không phải chuyện đơn giản."Không đâu, anh cả Vi Vân yêu chị như vậy, ai giành lấy trái tim anh ấy được." Liếc trộm Vi Vân đừng nhìn họ cách đó không xa, Phạm Y vội vã an ủi Sở Tịnh đang hoang mang lo lắng."Nhưng chị vẫn lo lắm." Thở dài, Sở Tịnh để lộ sự phiền não trong lòng qua hàng lông mày." Em không giúp chị Tịnh được chuyện này sao?" Phạm Y rũ mắt xuống cúi đầu suy nghĩ một lúc lâu rồi ngước mắt lên gật đầu nói, "Dạ được, em sẽ giúp chị."Vừa nghe Phạm Y đồng ý, Sở Tịnh vui mừng reo lên, sau đó chạy vào lồng ngực Vi Vân, len lén làm tư thế chiến thắng."Vân, anh nghe đấy. Phạm Y đồng ý rồi, em ấy đồng ý rồi.""Em đó, không sợ làm khó người khác à." Vi Vân cưng chìu nhéo cái mũi nhỏ của Sở Tịnh, cố ý thở dài, vẻ mặt ai oán "Haiiz, đã nói với em rồi. Nếu em không yên tâm thì tới công ty mình làm đi, nhân tiện ở bên anh luôn, em lại không muốn. E rằng đã có công ty thật tốt tuyển nhân tài Phạm Y này rồi, em như vậy không phải làm khó em ấy sao?"Thật ra họ đã nghe nói có công ty ngoại thương đồng nghiệp tuyển dụng cô rồi, mà Sở Tịnh không cam chịu để cô em ưu tú như vậy làm việc cho công việc đối thủ, nói gì cũng muốn kéo Phạm Y tới công ty vị hôn phu của mình, nước phù sa không chảy ruộng ngoài chứ Y vội vàng trả lời "Không, không sao đâu ạ."Mặc dù ban đầu đã đồng ý với một công ty ngoại thương sẽ cân nhắc cẩn thận nhưng vừa lúc gặp được chuyện bà nội qua đời, chuyện này cũng liền kéo dài theo. Bây giờ cô còn chưa đi làm, gọi điện thoại nói xin lỗi, kể rõ ngọn nguồn, công ty ngoại thương chắc sẽ không làm khó cô Tịnh cười rất vui vẻ, "Không sao, không có vấn đề gì cả, bảo anh cả Vi Vân đi xử lý là được." Người là cô kéo đến, nhưng vấn đề về sau dĩ nhiên phải nhờ ông chủ lớn Vi Vân này tự ra tay, không liên quan tới cô nữa."Đi, chúng ta đi ăn mừng thôi." Một tay vòng lấy tay Phạm Y, một tay ôm lấy tay Vi Vân, Sở Tịnh muốn đến nhà hàng ăn mừng một nay đúng là nên ăn mừng, nhưng Phạm Y chẳng hề muốn ăn mừng gì cả. Bởi vì bà nội cô vừa mất nên cô không thể nào vui nổi, chỉ muốn lẳng lặng một mình ngày hôm mặt Phạm Y gượng gạo, nói lời xin lỗi "Chị Tịnh, xin lỗi, em còn có một chút chuyện chưa xử lý xong, hôm nay sợ rằng không đi được.""Em còn có việc sao." Sở Tịnh thất vọng."Anh cả Vi Vân, chị Tịnh, em xin lỗi." Phạm Y liên tục nói xin mắt Phạm Y chợt lóe lên vẻ cô đơn, Vi Vân đứng bên nhận ra đó là sự đau thương khi mất đi người thân, cùng với vẻ mặt phức tạp khi vinh quang đau khổ không thể chia sẻ với người thân nhất của mình, anh có thể hiểu rõ lòng tâm trạng không muốn ăn mừng của cô. "Tịnh, đừng làm khó Phạm Y nữa. Em cũng mời được nhân tài rồi, chúng ta có thể ăn mừng lúc khác, dù sao vẫn còn nhiều thời gian mà." Vi Vân cười giải vây cho Phạm Y."Được rồi." Sở Tịnh mất hứng bĩu môi. Vị hôn phu cũng nói như vậy, cô dĩ nhiên cũng chỉ có thể gật đầu đồng Y nhìn Vi Vân với vẻ cảm kích."Vậy chúng ta đi, về phần chi tiết việc làm, anh cả Vi Vân sẽ liên lạc với em." Không tặng quà cho Phạm Y lúc ăn mừng, Sở Tịnh vội vàng nhét món quà đã chuẩn vào tay Phạm Y, còn đánh đòn phủ đầu mà nói "Còn nữa, đây là quà của chị và anh cả Vi Vân, em cứ nhận đi, không được từ chối."Nhìn hộp quà được gói tinh xảo trong tay, trong mắt Phạm Y tràn ngập vẻ cảm kích. "Anh cả Vi Vân, chị Tịnh, em cảm ơn!""Đừng khách sáo. Vậy chúng ta đi, bye bye." Ôm cánh tay Vi Vân, Sở Tịnh vẫy tay với Phạm bóng lưng Sở Tịnh hạnh phúc ôm Vi Vân rời đi, sự cô đơn lại chiếm cứ lòng Phạm Y. Cảm giác có người bầu bạn thật tốt biết bao!Phê xong tập công văn cuối cùng, đóng quyển kế hoạch cuối cùng, tắt máy tính, mệt mỏi lắm mới kết thúc công việc ngày hôm nay, đêm đã khuya ánh sao yếu ớt nhỏ nhoi ngoài cửa sổ, Mộ Duy Dung đã mệt mỏi rã rời nhắm mắt lại nghỉ ngơi trong chốc lát, hai ngón tay day nhẹ huyệt thái dương đau âm ỉ, cuối cùng duỗi thắt lưng đã cứng ngắc vì đau, lúc này mới tắt đèn đi ra khỏi phòng làm đây không lâu Mộ Duy Dung đã kế thừa tập đoàn Tề Việt từ cha, công ty con trải khắp toàn bộ Đài Loan. Anh là người chuyên tâm với sự nghiệp, có trí tuệ hơn người, được tạp chí danh nhân Thời Đại đề cử là người đàn ông độc thân có giá trị ty kinh doanh nhiều lĩnh vực khiến anh phải chu đáo với từng đường tiêu thụ. Hơn nữa anh còn phải dành sức cho sản nghiệp khoa học kỹ thuật Tư Tấn mà mình yêu thích. Vì vậy khi mọi việc dồn đống lại thì anh đều không có thời gian nghỉ kinh nghiệm bận đến không có thời gian ăn cơm lúc trước, anh sẽ không để cho mọi chuyện dồn đống lên như vậy. Nhưng dù sao vẫn có lúc ngoại lệ, mà hôm nay chính là ngoại lệ hiếm hoi đó. Chẳng qua mệt mỏi này đối với Mộ Duy Dung mà nói đã chẳng là gì, bởi vì anh cũng đã trải qua thời gian mệt mỏi nhất rồi, so với chuyện ngày hôm nay chỉ là chuyện nhỏ mà trên xe, những hình ảnh tràn đầy hơi thở lãng mạn dần hiện lên trước mắt. Những người sống tại Đài Bắc đều biết ban ngày thành phố Đài Bắc có lẽ không có gì hấp dẫn cả, nhưng một khi đã vào đêm, ánh đèn dịu dàng tăng thêm không khí lãng mạn, làm cho người ta cảm thấy lúc này một ngày mới thực sự bắt nhiên, tầm năm mươi mét trước đầu xe, Mộ Duy Dung thấy một bóng dáng mảnh khảnh say lảo đảo bước ra từ một PUB, bóng dáng xiêu vẹo chỉ chực ngã như cây liễu trong gió, vẻ mảnh mai cực kỳ đáng như là trước đây, anh nhiều lắm là lắc đầu chê cười, tiếp đó làm như không thấy mà lái xe đi. Nhưng hôm nay không biết có phải sự đồng tình tích trữ trong lòng đã đến trạng thái bão hòa mà tràn đầy cần phát tiết hay không, tóm lại tim của anh bất giác chợt nhói khoảnh khắc xe vượt qua, anh nhìn thấy cô, mặc dù không thấy rõ khuôn mặt nhưng khoảng gần như vậy khiến trái tim anh càng siết ứng khác thường như vậy làm mày kiếm của Duy Dung nhíu lại. Anh hít một hơi thật sâu, tiếp đó lại thở hắt ra một hơi, muốn giải tỏa cảm giác khó chịu trong lòng nhưng cảm giác bất đắc dĩ đó lại không hề tan nên có cảm giác đó với người xa lạ, anh cần phải lạnh lùng, phải vô tình, không nên có phản ứng khác thường này!Sự khó chịu càng tăng lên, sau vài giây do dự, tín hiệu muốn anh dừng xe được não bộ truyền đến chân anh không ngừng, thúc giục anh phải dừng xe lại. Rốt cuộc khi cách bóng dáng lay động đó không tới năm mét, anh lại có thể nhấn phanh xe ngừng Duy Dung luôn luôn xét nét phụ nữ lại làm một chuyện vô lý nhất trong đời như vậy, ngoài sức tưởng tượng như vậy. Người không sợ không có phụ nữ bầu bạn như anh lại tiếp cận một cô cô gái trong bóng đêm bóng dáng không coi ai ra gì kia ngồi trên ghế đá bên đường, gục người xuống vùi mặt giữa hai chân, Mộ Duy Dung không khỏi lắc đầu nguầy thể nào? Cứ tưởng rằng cô chỉ uống say mà thôi, không ngờ cô lại ngồi khóc như trẻ con thế kia, cây cỏ nhỏ bên chân cô không chịu được nước mắt tàn phá mà lay động, tạo thành một hình ảnh hết sức thú khi tiễn Sở Tịnh và Vi Vân, Phạm Y cũng không tham gia tiệc chúc mừng tốt nghiệp trong khoa, mà lại một mình len lén tới PUB uống rượu, dùng chất cồn làm tê dại bản hân, để cô tạm thời quên đi buồn khổ trong lòng. Nhưng ai biết rằng nâng chén rượu sầu càng sầu ra cái ly trước mặt, nhấc cái mông cân đối khỏi chiếc ghế. Tối nay cô đã uống nhiều quá rồi, tầm mắt mơ màng cho cô biết nên về nhà rồi. Nhưng khi từ "nhà" thoáng qua thì cô lại thấy đau Cô không còn nhà nữa rồi. Một tháng trước khi bà nội qua đời, cô đã không còn nhà nữa rồi. Giờ đây cô là đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa.......Tính tiền, loạng choạng rời khỏi PUB. Bây giờ cô phải trở về chỗ ở tạm đủ cho cô che gió tránh mưa, không đến nỗi lưu lạc nơi đầu ra là tiệc rượu làm rơi nước mắt, thể hiện nỗi khổ trong lòng!Phạm Y vừa đi vừa kìm nước mắt, nhưng nước mắt rơi như mưa không thể kiềm chế được, cho dù cô lau thế nào cũng không khô. Cuối cùng cô khóc đến mức không nhìn rõ đường, ngồi xuống chiếc ghế ven muốn để người khác thấy dáng vẻ khóc lóc của cô, Phạm Y vùi mặt giữa hai chân, mặc cho nước mắt rơi xuống dưới. "Anh nhìn đủ chưa? Nhìn đủ rồi xin mời tránh ra." Đang vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vùi giữa hai chân, đột nhiên cô cất giọng buồn Duy Dung nhìn xung quanh, chắc rằng cô đang nói với anh, lúc này mới tiến lên, ngồi xuống cạnh cô."Tôi nói môt câu khó nghe nhé. Không có cô gái ngồi bên cạnh đường khóc thê thảm như cô đâu, cứ như bị người ta bỏ rơi ý."Không đáp lại lời phê bình ác độc của anh, Phạm Y chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào anh như thể dùng hết năng lượng toàn thân, cứ như không dùng ánh mắt đục khóe người anh không cam lòng."Được rồi, không phải bị bỏ rơi, là thất tình, được chưa?" Anh sửa cách dùng hỏi lại với giọng điệu không tốt "Anh không thể nói lời nào có ích sao?" Miệng chó không mọc ra ngà voi, câu này chắc chắn dùng để miêu tả người như anh giễu cợt với giọng khinh miệt. "Bây giờ nói lời dễ nghe thì cô có nghe không?" Không nghe, không cần đoán cũng không muốn nghe thì sao. Phạm Y tức giận trừng mắt nhìn anh."Tôi không muốn nghe." Cô lẳng lặng khóc một mình không được sao, có làm phiền đến ai nói hùng hồn "Quá nửa đêm, thấy cô chiếm cái ghế ven đường gào khóc như thể không người, rất chướng mắt, cũng quấy rầy giấc ngủ ngon của người khác."Anh đang phổ độ chúng sanh, tình cảm sâu đậm vĩ đại bị chọc thiếu chút nữa nổi bão, hét lên "Nhắm mắt lại đừng nhìn nữa; bịt tai đi đừng nghe nữa không được sao?"Anh thở dài, "Ý cô là muốn tôi gặp tai nạn xe cộ máu me be bét sao?" Haiz! Độc nhất là lòng dạ đàn bà, quả nhiên không sai."Đâu có.""Có đấy.""Anh bị ngu hả?""Cô mới thần kinh, nửa đêm canh ba không ngủ được khóc lóc giữa đường, muốn giả quỷ dọa người cũng kém quá đấy."Cô giả quỷ dọa người? Con mắt của anh ta thấy cô dọa người?"Anh......." Phạm Y tức giận không nói nên Duy Dung lại nói tiếp "Tôi làm sao? Siêu đẹp trai không ai bằng đó."Nghe vậy, Phạm Y không bực mình nữa mà tự dưng thấy buồn cười."Haiz, chọc cười cô khó thật." Mộ Duy Dung được lợi còn ra vẻ, vừa lắc đầu vừa than thở, ra sức lau mồ hôi như thể uất ức Y tức giận lườm anh ta. "Tôi chẳng hề muốn bị anh trêu chọc."

tiểu thuyết tổng giám đốc và cô thư ký