Chương 39. Khi hai người quay về trường học sau chuyến công tác, tuần thi cử đã đến. Khi nhận được thời khóa biểu gác thi, Hạ Minh Nguyệt cười hì hì: "Xem ra nhân viên phòng Học vụ của trường mình cũng không đến mức thiếu tình người ha.". "Lần nào cũng phải Lưu Hân: Chị dâu, uhuhuhuhu. - Chuẩn bị quay về. - Em không giả bộ nữa. - Du Hạ thấy không còn kịp nữa, cứ giằng co mãi thì cũng phải cách. Cô nhảy xuống xe, nói: "Em không đau bụng một chút nào cả, em chỉ muốn về ngủ". Mấy ngón tay đang siết chặt điện thoại Sao anh lạ thế. Anh nói chuyện em chẳng hiểu gì cả. Nửa đùa nửa thật. Em chẳng thích thế này đâu. - Anh thích em, thích được chăm sóc em như người yêu em, được em nũng nịu, được vỗ về em mỗi lúc em buồn. Được chạm khẽ vào tay em, và hơn thế nữa…. - Thôi anh đừng EM YÊU ANH, LÀ EM NÓI THẬT. Khi anh cúp máy, cô cười, nhưng nước mắt cô cứ rơi lách tách xuống ly trà. Thực lòng, phải làm thế nào, để anh mới tin là cô không nói dối. "Em nhớ anh." ***. Một giờ sáng, cô ngồi uống trà nóng. Một thói quen xa xỉ dành cho những người hiếm Chương 1: Mở Đầu Của Đau Khổ. 1 Đặng Ngọc Hoài, cô là thư kí của Phương Khánh Huy. Cô từ lâu đã đem lòng yêu anh, biết anh đã có một đứa con trai năm tuổi, còn vợ anh đã mất vì tai nạn. 7MSu. Anh dỗ cô nín xong. Cả hai cùng ăn bữa trưa với nhau. " Khánh Huy, anh ăn cái này đi. " Cô gắp thức ăn từ phần ăn của mình bỏ qua cho anh. " Cô ăn đi. Bị thương cũng cần phải bồi bổ. " Anh cau mày không vui nhìn cô. Đã gầy yếu mà cứ thích bỏ thức ăn ngon cho anh không chịu ăn. Cầm đũa gắp lên muốn trả lại. " Anh nặng hơn, ăn nhiều vào. " Chặn ngay đôi đũa của anh. Cô mỉm cười dịu dàng bắt anh nghe theo. " Được, nhưng cô cũng phải ăn hết đừng bỏ mứa. " " Em biết rồi. " Anh và cô yên lặng ăn bữa cơm trưa. Ăn xong, cô và anh lại nằm lại trên giường bệnh. Hai người quay mặt nhìn nhau. " Ngọc Hoài, lúc tôi ngủ cô đã nói là cho tôi cơ hội phải không? " " Ừm...bởi vậy anh phải tốt với em. Đừng tàn nhẫn mắng em như trước. Sẽ đau lòng lắm! " Cô không có chối, nhanh chóng nói là đúng. Anh gật đầu đáp lại. " Tôi hứa sẽ tốt với cô. Được rồi, chúng ta ngủ trưa đi. " Thế là cả hai chìm vào giấc ngủ trưa, trên môi ai cũng đều vẽ nên nụ cười hạnh phúc. Tới chiều, phòng bệnh của cô và anh đã đông nghịt người. Khánh Hào theo ba mẹ anh tới thăm cả hai. Nhóc rất lo lắng mà ôm cô khóc một hồi rồi lại ôm anh khóc tiếp. Phải dỗ dữ lắm mới chịu nín. Mà còn có người trong công ty hay tin tới thăm nữa. Bọn họ nhìn cô hầu như hết chán ghét, khinh bỉ. Chỉ có vẻ mặt vui vẻ niềm nở cầu chúc. " Tổng giám đốc và thư kí Ngọc Hoài mau chóng bình phục mà đi làm lại nha! " Bọn họ ngồi luyên thuyên với cô một lúc lâu mới chịu đứng dậy ra về. Khánh Hào cũng bị ba mẹ anh bắt về nhà mặc kệ sự giãy dụa muốn ở lại bệnh viện. Một mực cưỡng ép mang ra xe chở về. Phút chốc căn phòng lại trở nên yên tĩnh. Anh và cô lại mở phần ăn do quản gia đem tới mà dùng bữa. " Ngọc Hoài, cô có muốn tổ chức lại hôn lễ không? " " Không cần đâu. Em chỉ cần bên cạnh anh là đủ rồi. Trước đây em cũng nghĩ mình thật sự thiệt thòi vì không có tổ chức lễ cưới như người ta. Nhưng giờ nghĩ kĩ lại tổ chức tốn kém lắm. Nếu tổ chức lại, ba mẹ em sẽ nghi ngờ. Họ mà kêu em nói rõ là thôi xong luôn. Em không muốn họ buồn do em nói dối đâu. " " Ừm....khi chúng ta gần xuất viện. Tôi cho người đón ba mẹ em lên đây ở chơi vài ngày. " Anh thấy cô buồn cũng không muốn đòi tổ chức hôn lễ nữa mà chuyển qua chuyện khác để nói. " Sẽ được chứ? Ba mẹ anh sẽ không trách em mới vừa được chấp nhận mà được đằng chân lấn đằng đầu, không hỏi qua họ có đồng ý hay không? " Cô ăn xong uống nước, đưa ánh mắt lo lắng hỏi anh. Cô tuy ngoài mặt với ba mẹ anh là thân thiết nhưng thật ra trong lòng vẫn còn ám ảnh dáng vẻ dữ dằn của họ trước đây. Con gái khi yêu thường hay mù quáng tin và tình yêu nếu mình thật lòng yêu người khác sẽ yêu lại liệu điều đó có xảy ra với nữ chính hay không?Nữ chính là Ngọc Hoài là cô gái tốt, hiền lành, đem lòng yêu giám đốc của mình. Dù biết anh có con trai năm tuổi, vợ thì đã mất. Mà cô vẫn một lòng yêu anh. Một ngày cô đồng ý kí vào tờ giấy kết hôn, sống dưới danh nghĩa là vợ anh nhưng ở Phương gia là không danh không phận. Bị cả Phương gia đánh đập, hắt hủi. Anh lại lạnh nhạt không quan tâm để ý, chỉ lo đi công đựng nhịn nhục quá giới cùng cô đưa ra quyết định. Đó là từ bỏ tình yêu mù quáng này. Rời khỏi liệu cô có thành công không? Giữa trưa cô ra vườn tìm Khánh Hào vào dùng bữa, phát hiện nhóc đang trèo cây, bên cạnh lại không có một rằng cái cây nhóc đang leo tương đối thấp nhưng ngã xuống cũng có thể bị trầy xước hoặc bông gân chân." Áaaaa"Trợt nhóc trượt chân, hoảng sợ hét lên. Cả người nhóc tự do rơi xuống. Cô chạy lại làm đệm đỡ cho nhóc." Phịch "Khánh Hào nhóc nằm đè trên người cô. Hoảng sợ mà khóc. Cô đau đến nghiến răng, thể chất vốn yếu ớt mà như thế này tránh không khỏi lưng cô bị đau. Có khi còn nghe thanh âm răng rắc như tiếng xương vỡ vẫn chưa hề trèo xuống, cứ khóc rống lên. Mẹ anh chạy từ trong nhà ra, thấy cảnh này, tức giận bừng đến ôm nhóc Khánh Hào vào lòng. Mẹ anh dùng chân đạp vào người cô mà mắng." Cô làm gì cháu tôi mà nó khóc như vậy? "Cô yếu ớt không chút sức lực phản kháng, chỉ mấp máy môi nói vài từ." Khánh Hào té, con chạy lại đỡ "" Đừng biện minh, cháu tôi mà bị gì, tôi đánh chết cô "Dứt lời, mẹ anh đá mạnh một cái vào eo đau đến nhíu chặt mày, gắng gượng ngồi dậy. Khắp người đều đau âm ỉ, gắng gượng lê lếch từng bước chân vào nhà.~~~~~~~~" Tiểu thiếu gia không sao. Chỉ là hoảng sợ mà khóc "Một vị bác sĩ trẻ đẹp đang kiểm tra cơ thể cho Khánh Hào. Nhóc thấy cô vào, cầm chiếc xe đồ chơi trên tay ném vào đầu không kịp, đầu cô bị sưng lên." Dì cút đi, dì đừng lại gần tôi. Dì rất xui xẻ, cút đi "Nhóc giãy nãy oang oang cái miệng. Còn nước mắt ngắn nước mắt dài, nhào vào lòng ba anh mà khóc lớn." Cô còn không mau cút vào trong "Ba anh phẫn nộ trừng mắt quát. Cô im lặng khom lưng cúi đầu bỏ lên đến phòng, cô ngồi bó gối dưới sàn nhà. Cả người tiều tuỵ ốm yếu, đôi vai run rẩy liên hồi. Nhìn cô thật mỏng manh, gió có thể thổi bay cô đi bất cứ lúc lại nghĩ đến ba mẹ mình. Họ gần đây có sống tốt không, từ khi quyết định lấy anh, cô chưa một lần về thăm nhớ họ mắt lại rơi ra. Thật không thể kìm nén cảm xúc của bản thân ngay lúc này. Rất uất ức, rất đau lòng.~~~~~~~~Ngày ngày trôi qua đều là cảnh hành hạ, đánh đập của ba mẹ anh đối với cô. Khắp người cô không chỗ nào mà không có vết thương, vết cũ vết mới chồng chéo lên nhau trông rất ghê người tiều tuỵ ngày một trông thấy. Gương mặt hốc hác có thể thấy mắt cô rất sâu, đôi môi khô khốc, tóc tai thì rũ áo cô mặc đều cũ kĩ, nhàu nát. Cô chẳng khác nào là một người ăn xin ngoài chợ." Khụ....khụ...khụ "Cô vừa lau chùi nhà cửa vừa ho không ngừng. Đưa tay che miệng, cô không muốn họ phát hiện. Vì cô có ho hay sốt, bọn họ đều cho là cô tìm cớ trốn việc. Nhất định đem cô ra dạy dỗ một hôm nay chính là ngày anh về. Cô không muốn để anh trách mình điều gì." Kít "Tiếng xe vang lên, cô bỏ việc đang làm dở chạy ra mở lái xe vào, sau đó xách vali đưa cho cô. Đưa tay cầm lấy nhưng nó quá nhăn mày, cô rặn ra một nụ cười nhã nhặn như mừng anh trở sát cô một lúc, anh cũng chẳng nói gì, đi thẳng vào mẹ anh cùng Khánh Hào ngồi trên sofa trong phòng khách xem thấy anh về liền chạy lại ôm lấy chân anh. Anh cúi người đem nhóc bồng lên tay, hôn một cái ngay má nhóc làm nhóc cười tít mắt." Baba về có quà cho con không? "" Có "Anh ôn nhu nói với nhóc rồi thả nhóc xuống đất nói." Con ở đây chơi với ông bà nội. Baba lên phòng tắm rửa rồi chơi cùng con "" Vâng "Khánh Hào bộ dáng ngoan ngoãn nghe lời liền quay lại ngồi trên sofa." Khánh Huy, ngày mai ba mẹ phải sang nước ngoài. Con đã về thì lo chăm sóc cho Khánh Hào đừng lo làm việc mà bỏ bê nó "Ba anh ôn tồn lên tiếng. Anh chỉ gật đầu rồi hướng đến bậc thang bước lên. Cô khệ nệ xách vali theo sau đến phòng, anh lấy một bộ quần áo mới đi vào phòng tắm. Cô giúp anh thu xếp quần áo móc vào tủ." Khụ...khụ...khụ "Cô lại ho, lục trong hộc tủ một vỉ thuốc ho, ngắt một viên cho vào miệng, nuốt xuống." Cạch "Cánh cửa phòng tắm mở ra, anh trên người quần áo chỉnh tề, tóc còn vương vài giọt vội vàng dẹp vỉ thuốc vào. Nhẹ nhàng hỏi anh." Anh có muốn ăn chút gì không? Em xuống bếp nấu cho anh "" Không cần "Anh lạnh nhạt nói, lướt qua cô. Lấy ba hộp quà được cô đặt trên giường, anh mở cửa bỏ ra khỏi thói quen cô lại nhìn theo bóng lưng vào phòng tắm, đem bộ quần áo anh vừa thay ra, bỏ vào máy giặt, giặt lúc chờ đợi, cô quay đầu nhìn mình trong gương, chợt cười khổ. Lúc trước tràn đầy sức sống bao nhiêu thì bây giờ lại hốc hác mất sức sống bấy nước vỗ vào mặt cho tươi tỉnh lên. Cô nở nụ cười nhẹ, lấy quần áo vừa giặt xong bỏ vào thau, bước ra khỏi phòng phòng lên sân thượng phơi đồ. Ngủ thiếp đi một tiếng đồng hồ, cô mơ màng chớp chớp mắt rồi mở ra. " Tỉnh rồi à "Phía trên truyền đến giọng nói ấm áp của anh. Cô thức thời như nhớ ra gì đó liền nhìn lại tay anh. Tay bị cô nắm chặt đến có dấu móng tay còn đọng lại máu khô chút ít. Vội vàng ngồi bật dậy, cầm tay anh nhẹ nhàng xoa xoa." Em nắm chặt sao anh không rút lại "" Đừng lo, không đau lắm. Mau rửa mặt xuống nhà ăn trưa thôi "" Ờ, mà anh nói chuyện với em sao nghe không có chút tình cảm nào. Có phải chưa sẵn sàng? "Cô dò hỏi. Cho anh cơ hội mà anh ngoài dịu dàng, ôn nhu, quan tâm cô thì không có từ ngữ xưng hô tình cảm nào. Như vậy chả khác nào anh vẫn chưa sẵn sàng muốn gọi cô thân má cô, anh cong cong khóe môi. " Chù ụ xấu lắm. Cười lên đi "" Đó, vẫn trống không "Cô bĩu môi. Gương mặt làm nũng này lần đầu tiên anh nhìn thấy, ôm cô vào lòng, giọng nói ôn nhu cất lên. " Không phải là chưa sẵn sàng. Nhưng nói trống vẫn rất tốt. Nghe cũng rất tình cảm "" Không được đâu. Em vẫn muốn anh gọi em thân mật "" Được rồi, em đừng ụ nữa. Anh nghe theo là được "Anh thở dài, xưng hô thân mật theo ý cô. Cô mừng rỡ, cọ cọ mặt vào ngực anh đầy tự nhiên. Cảm giác rất yên bình, hạnh phúc. " Em nhanh đi rửa mặt "" Ờ, em đi ngay "Nhìn theo bóng lưng nhỏ bé rời khỏi tay anh, chạy ù vào phòng tắm mà không khỏi bật cười. " Đáng yêu "~~~~~~~~~~~~~Bữa ăn trưa đã được dọn lên sẵn, tất cả mọi người đã có mặt tại bàn ăn. " Ngọc Hoài, con ăn nhiều vào. Bộ dạng của con gầy đến nổi sắp như cây tre, cây trúc rồi "Mẹ anh không ngừng gắp thức ăn bỏ vào chén cô. " Chị sui nói đúng đó. Con bé nó gầy thật. Nào, con ăn nhiều vào "Tới lượt mẹ cô nói đuôi mẹ anh gắp thức ăn bỏ vào chén cô. " Đúng rồi, phải bồi bổ "Tiếp đó là ba cô và ba anh gắp bỏ cho cô. Khánh Hào ngồi một bên cũng bắt chước gắp theo. Nhóc còn gọi cô một tiếng mẹ nghe rất êm tai và cảm động." Mẹ, mẹ ăn nhiều vào mới khỏe mạnh"Chốc lát đã sắp khóc, cũng chưa nói được tiếng nào, chén đã đầy ắp thức ăn. Quay mặt nhìn sang anh cầu cứu. Ai ngờ anh còn thẳng tay múc cho cô thêm một chén cơm để cạnh, ra lệnh." Ăn hết cho anh "Cô được quan tâm nhiều quá dẫn đến có hại thật sự. Dạ dày hôm nay phải mở rộng để tiếp nhận hết thức ăn này sao?" Nhanh ăn đi. Em còn ngẩn ngơ cái gì?"Anh khẽ gằn giọng nhắc nhở. Cô bất mãn chu môi, từ từ ăn hết. Mười lăm phút sau, mọi người đã rời bàn ăn từ khi nào. Trong khi đó cô đem chén cơm thứ hai cùng thức ăn cố gắng nhai nuốt. Anh ngồi ở đó quan sát cô không rời." Khánh Huy, em no lắm rồi "Chịu hết nổi nên cô đặt nhanh xuống bàn. Mắt long lanh nhìn anh mà năn nỉ. " Được rồi, em uống nước đi "Cô lau miệng, theo lời anh cầm ly nước nhấp một ngụm. " Quản gia, dì có thể dọn dẹp rồi "Anh gọi quản gia ra rồi nắm tay cô kéo lên phòng. " Lên phòng chi vậy? Xuống dưới nhà xem tivi với mọi người đi "Anh không nói không rằng, để cô ngồi yên trên giường. Anh đằng sau lưng vòng tay ôm cô. Trên tay đã cầm chiếc điện thoại." Muốn xem thì xem trên điện thoại "Cô lần đầu được chạm vào điện thoại của anh. Vui vẻ cầm mở youtube, tìm tìm kiếm kiếm. " Em lớn rồi còn xem hoạt hình đoraemon "Anh hơi cười cợt khi thấy cô bấm vào hoạt hình đoraemon. " Đây là cả tuổi thơ của em đó "Cô nhanh nhẹn trả lời lại. Mắt chăm chú theo dõi phim hoạt hình. Trôi qua nửa tiếng vẫn chưa xem xong một tập thì anh đã giật lấy điện thoại lại. " Em xem nhiều không tốt cho mắt vì nhìn màn hình điện thoại quá lâu "" Ờ, anh nói sao thì em nghe vậy "Cô dễ dàng chấp thuận mặc dù đang coi bị anh làm cho cụt hứng cũng không có tức điện thoại lên bàn, anh bảo cô ngửa đầu ra sau. Cô mờ mịt làm theo chẳng thắc mắc lắm." Em nhắm mắt lại đi "" Làm gì? "" Chút nữa em sẽ biết "Cô ngoan ngoãn nghe lời, từ từ nhắm chặt hai mắt. Anh cúi đầu xuống, môi anh dán chặt lên môi cô. Cảm nhận được sự mềm mại trên môi, mắt cô mở to hết cỡ, miệng cũng mở ra ngạc nhiên khi anh hôn môi mình. Lưỡi anh thừa cơ tấn công, tiến sâu vào trong luồn lách khắp khoang miệng. Bị anh hôn đến đầu óc mụ mị, cô không biết làm gì nữa chỉ ra sức phối hợp đáp trả. Cả hai hôn sâu một lúc cũng lưu luyến rời môi nhau kéo theo một sợi chỉ bạc mờ ám. " Sao lại hôn em? "Cô đỏ mặt xấu hổ cúi xuống hỏi nhỏ. " Anh thích "Dứt lời anh mỉm cười gian tà hơn. Ngã người nằm xuống kéo theo cả cô nằm đè lên trên. Tay anh ôm eo dùng lực siết chặt chẳng cho cô có cơ hội vùng vẫy thoát khỏi. " Buông em ra "" Không. Anh bị em làm cho toàn thân nóng bức rồi. Em phải dập lửa rồi mới được đi "Anh buông tay khỏi eo cô. Trở người đem cô áp dưới thân, ánh mắt nhuốm màu sắc dục nhìn chằm chằm vào cái cổ trắng ngần của cô." Em hiện giờ không khỏe, không thích hợp để vận động mạnh "Né tránh cái nhìn bỏng rát của anh. Trực tiếp vươn cánh tay thon dài muốn đẩy anh ra nhưng lại bị tóm lấy kìm chặt trên đỉnh đầu. " Khánh Huy, anh thả..."Mấy chữ sau chưa kịp nói là anh đã hôn vào môi đem mấy chữ kia nuốt hết vào. Nụ hôn rất mãnh liệt làm cô không kịp đáp trả. Môi phút chốc bị anh dày vò đến sưng tay hư hỏng của anh luồn vào quần áo của cô mà vuốt ve. Môi anh cũng tìm đến cổ và xương quai xanh ra sức cắn tạo nên dấu tích đỏ chót. Cô thở gấp khi bị anh kích thích như thế. Anh cảm nhận cô như ngầm đồng ý, dùng lực xé bỏ quần áo trên người cô quăng xuống sàn mà nhanh chóng ăn sạch sẽ. Bingboong...bingboong... Chuông cửa có người bấm, cô vội từ trên xích đu đi xuống chạy đến mở cổng. Cứ tưởng ai đến hóa ra là ba mẹ chồng về. Cúi gằm mặt mở cửa cho họ, nép sát hẳn qua một bên cánh cửa để họ không trông rõ mặt cô. Nhưng mẹ anh lại tinh mắt. Nắm ngay mớ tóc trên đầu cô kéo lê vào nhà, mạnh tay đẩy ngã cô xuống đất. " Vừa nhìn là đã chướng mắt. Tại sao không tự cút đi? " Toàn thân va đập dưới sàn đau điếng, nhưng không dám kêu la một tiếng, chỉ mím chặt môi nhẫn nhịn cái người trước mặt. Thấy cô im lặng, mẹ anh càng được nước lấn tới. Đi đến túm tóc cô, ban cho vài bạt tai ngay trên má. " Con chó, dám không trả lời hả? " Nghe đến hai từ " con chó ", sắc mặt cô lập tức ngưng trọng, bàn tay gắt gao báu mạnh vào bàn tay đang nắm tóc trên đầu cô cho bật máu. " Áaaaa. " Mẹ anh hét lên một tiếng thảm thiết, tiếng la đó kéo sự thu hút của người hầu trong nhà và anh đang cùng Khánh Hào ở trong phòng bếp ăn bánh. Mọi người lập tức chạy ra nơi phòng khách. Một cảnh hỗn độn đang diễn ra. Tóc trên đầu cô bị giật mạnh rụng xuống đất, tay mẹ anh lại có dấu móng tay lẫn chút máu đỏ. Mẹ anh đang điên tiết phát giận lên người cô. Cô thì ngồi im mặc kệ bị đánh. Thẩn thẩn thờ thờ mà nhìn dưới đất có tóc của mình. " Mẹ, mẹ tại sao đánh Ngọc Hoài? " Nghe tiếng anh, lập tức mẹ anh bị dọa cho hú hồn hú vía. Hoảng loạng buông cô ra lui về sau mấy bước. " Con sao ở nhà? Không phải giờ này đều ở công ty sao? " " Con nghỉ ở nhà một ngày. Cũng nhờ thế mới biết lâu nay mẹ luôn tàn nhẫn đánh Ngọc Hoài. Đủ rồi, con không muốn ở đây nữa. Con lập tức dẫn Ngọc Hoài và Khánh Hào tới nhà riêng. " Anh tức giận cực kì. Nhìn cô bị mẹ mình đánh đến nổi thê thảm, tim liền nhói đau. Lại nhớ đến mấy lần cô nói thật, anh không tin tưởng còn ra tay đánh cô. Cảm giác tội lỗi mãnh liệt trỗi dậy. Đi tới chỗ cô khom lưng bế lên hướng đến Khánh Hào đang hoảng sợ đứng ôm tay quản gia gọi. " Con nhanh theo baba lên lầu. " Nhóc gật cái đầu nhỏ, nhanh chóng chạy theo anh. " Khánh Huy, con không được đi. Ông ơi, con nó đòi ra nhà riêng kìa. " Mẹ anh khóc nấc, quay sang ba anh vừa mới bước vào nhà lớn tiếng nói nhằm để kêu khuyên nhủ anh. Nhưng ba anh lại lắc đầu tỏ vẻ bất lực. Một khi anh quyết định đi, đừng hòng ai có thể cản nổi. - Trên phòng anh, cô ngồi ở dưới đất thừ người ra. Không nói cũng không khóc, chỉ vuốt tóc của mình. Mái tóc đẹp đẽ giờ đây chỉ rối tung rối mù, còn rụng đi không ít. Anh lấy một tuýp thuốc đi lại, ngồi xổm xuống, nặn ra một ít trên tay giơ lên bôi trên khóe môi đang rỉ máu của cô. Thuốc chạm lên mặc dù đau rát nhưng cô lại chẳng phản ứng gì. " Này, cô sao vậy? " Thấy biểu hiện không bình thường của cô. Đột nhiên trong lòng anh dấy lên nỗi bất an. " Đầu em đau lắm. Mẹ anh nắm tóc em đau lắm, tát cũng rất đau. Nhưng không đau bằng vết thương trong lòng khi mắng em là con chó. " Cô lẳng lặng nhìn anh. Anh ôm cô vào lòng, để cô áp mặt vào bờ ngực săn chắc của mình. Ôn nhu cất lời. " Cô muốn khóc thì khóc đi. " " Em khóc làm gì? Nước mắt em rơi thì ai đau lòng, ai thương tiếc cho số phận của em. Vì vậy có khóc cũng vô dụng. " Cô cất lời oán trách, chống tay lên ngực anh muốn đẩy ra. " Buông em ra. Anh không cho em chạm anh thì đừng tự ý chạm vào em nữa. " " Buông cô ra, liệu cô có ổn không? Sẽ không ngồi thừ người dọa tôi nữa chứ?" " Ổn. Em còn chưa bị đánh đến điên loạn nên đừng lo lắng. Buông ra nhanh đi. " Cô thấp giọng nói, anh lúc này thở phào nhẹ nhõm buông tay ra. Đi lại bế Khánh Hào ngồi trên giường lên. " Cô đứng lên đi. Mau đi theo tôi. " Chậm chạp làm theo. Hai tay đưa lên vuốt vuốt tóc cho ngay ngắn, buộc lại bằng một cọng dây thun. Gật gật đầu đi theo anh xuống nhà. Dưới nhà, mẹ anh khóc lóc tức tưởi, thấy cô xuống liên tiếp lườm đến cháy cả mặt cũng không ngừng. Anh lại không để ý đến ba mẹ mình, quay đầu dặn quản gia. " Chăm sóc họ cho tốt. " Dứt lời liền đi thẳng ra sân thả Khánh Hào xuống cạnh cô bắt đứng chờ ở đó. Chỉ một phút, anh đã lái xe từ trong gara ra sân. Kêu cô và nhóc mau lên xe. Cánh cổng đã được mở bởi quản gia. Anh nhanh chóng đạp ga lái xe chạy đi. Trên xe bầu không khí rất yên ắng. Khánh Hào đã ngủ trong lòng cô từ khi nào. Nhìn thấy gương mặt bầu bĩnh nhiều thịt của nhóc, cúi xuống hôn một cái. Đầu óc cô cũng hơi choáng váng. Mới hết bệnh, tóc bị nắm đến căng da đầu. Hỏi sao không mệt mỏi nhức đầu. Tựa người vào ghế phụ, nhắm chặt hai mắt, lim dim chìm vào giấc ngủ. Thông qua gương chiếu hậu. Thấy cô và Khánh Hào đã ngủ say. Thả chậm tốc độ lái xe, tránh sự rung lắc do có vài đoạn đường gập ghềnh để hai người không bị ảnh hưởng mà tỉnh giấc.

yêu em khó lắm hả anh